"Sư tỷ, Thanh Dương chân nhân của Thanh Dương Quan muốn gặp ngươi."

Một nữ đệ tử rón rén bước tới gần, nhỏ giọng nói. Có lẽ là do công việc quá bận rộn nên dạo gần đây tính tình Tam sư tỷ không được tốt, cứ như biến thành một người khác vậy. Ngày xưa rất dịu dàng thân thiện, hay nói hay cười, vô cùng quan tâm tới tất cả mọi người nhưng vẫn mang cảm giác không giận tự uy, khiến người ta không dám xúc phạm tới nàng. Còn bây giờ tất cả thuộc hạ nhìn thấy nàng đều phải cẩn thận hơn, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

"Không gặp!"

Quả nhiên Đái Mộng Phàm không cả buồn ngẩng đầu lên nhìn, giọng điệu dần mất kiên nhẫn.

Trong đầu chợt lóe lên tất cả thông tin về Thanh Dương Quan... Nguồn gốc, phát triển, tình trạng hiện giờ, tên họ và tu vi của tông chủ và những đệ tử chủ chốt... Nắm giữ toàn bộ trong đầu, sau đó đưa ra một kết luận: Thanh Dương chân nhân gì đó là một lão phế vật mất ba ngàn năm cũng không độ qua được lượt Thiên Kiếp thứ năm.

Nhưng hai người Lăng Tiêu Tử và Diệu Chân Tử thì đáng để chiêu mộ hơn một chút. Đặc biệt là nữ Diệu Chân Tử kia, nghe nói phi thăng từ một Tiểu thế giới vô cùng nhỏ lên, chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi đã từ sơ kỳ Trúc Cơ lên tới Kim Đan đỉnh phong.

Do linh khí trong Tiểu thế giới mỏng manh, rất khó phi thăng nên người có thiên tư, tâm tính và phúc duyên như này cực kỳ ưu tú. Đã vậy đây còn là một nữ tu sĩ, rất đáng để chú ý tới.

Nếu là ngày thường, có lẽ nàng sẽ đòi tới gặp thử, nhưng hôm nay nàng không có tâm trạng đó.

Dạo gần đây những người như này ngày càng tới nhiều, đã vậy còn không chịu ngoan ngoãn gia nhập Vạn Tượng Tông luôn, đám Quan chủ tự cho mình là đúng đòi đãi ngộ đặc biệt. Tên nào tên nấy đều tới làm phiền nàng.

Do phải cân nhắc tới hình tượng của Vạn Tượng Tông, vì thế nàng lại nói thêm:

"Ngươi đi chiêu đãi họ đi! Nói khéo một chút."

Đãi ngộ đặc thù thì không có, Vạn Tượng Tông không thiếu đệ tử nhập thất, cũng không thiếu người tài.

"Vâng."

Nữ đệ tử vâng lệnh rời đi.

Đái Mộng Phàm càng lúc càng cau chặt mày, ánh mắt hờ hững, tay viết thoăn thoắt. Nhưng nàng không hề đặt sự chú ý vào án thư trước mặt, mà lại tập trung vào suy nghĩ khác...

Thật ra dù công việc khó khăn phức tạp bao nhiêu thì với một Dương Thần tu sĩ vẫn xử lý rất đơn giản. Một ý niệm của nàng cũng đủ để thắng các trí giả trầm ngâm suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm của người phàm.

Điều khiến nàng đau đầu nhất thật ra cũng giống Thanh Dương chân nhân, đó là về trận đại kiếp thiên địa sắp tới.

Vị trí của nàng cao hơn Thanh Dương chân nhân, mà càng gần "Thiên" thì càng thấy được nhiều thứ hơn... Nàng đã đánh hơn được mùi máu tanh của chiến tranh, thậm chí là mùi hôi thối của cái chết.

Dựa vào thiên phú tu vi, vốn dĩ nàng luôn có cơ hội trở thành Đại sư tỷ. Nhưng đã là Quốc vương thì phải chủ trì cuộc chinh phạt Ma Vực. Vì ý định tránh xa các cuộc chiến tranh nên nàng mới luôn rắp tâm làm Tể tướng. Đái Mộng Phàm nàng da kiều thịt quý, khổ cực tu hành là vì mong muốn trường sinh bất tử, chứ không phải là liều mạng với Ma tộc.

Nhưng có vài việc, dù nàng thông minh tới đâu cũng không có cách giải quyết. Đại kiếp thiên địa sắp giáng xuống, Chân Tiên còn khó mà tự bảo vệ bản thân chứ nói gì tới một Dương Thần tu sĩ như nàng.

Huống hồ ngay khi Yêu tinh Mê Hoặc vừa xuất thế đã có một vị Chân Tiên bỏ mình. Tu hành giả chưa chắc đã nhận ra sự khác nhau giữa Thần Linh và ba ngàn thế giới, nhưng nàng có thể làm được.

Khi đó nàng tận mắt nhìn thấy sau khi ngôi sao lóe sáng chói lọi kia đã phá vỡ bầu trời, rơi xuống mặt đất. Tựa như cuồng phong bão táp trong đầu nàng, mọi việc xảy ra rất chậm, giống như rơi xuống từng đoạn một.

Còn trên bầu trời đen nhánh sâu thẳm, một viên xích tinh đột nhiên lóe sáng. Nó khiến nàng mơ thấy ác mộng suốt đêm.

Từ đó về sau, nàng đã thay đổi. Trở nên khủng hoảng, sốt ruột giống như đại nạn ập xuống... Trong lúc ý niệm đang lóe lên trong đầu thì cũng có người phàm tự nhận ngu giả, trầm ngâm suy nghĩ ba ngày ba đêm cũng không hiểu được sự phiền não này... Giống như một tên nghiện cờ bạc vay lãi nặng, ngày mai chủ nợ tới cửa nhà đòi nợ, còn dẫn theo mười mấy tay côn đồ nhưng con nợ lại không moi ra được một cắc trong người.

Bầu không khí khắp Vạn Tượng Tông thay đổi, Quy Hải Linh Tôn phong bế trong Thiên Thư Lâu, không đọc bất kỳ quyển sách nào, cũng không chịu gặp ai nữa.

Các đệ tử chân truyền không hẹn mà cùng lao vào tu hành, hoặc là điên cuồng thu thập pháp bảo vũ khí để chuẩn bị ứng phó với đại kiếp. Càng ngày càng có nhiều tông môn vừa và nhỏ muốn gia nhập vào Vạn Tượng Tông.

Kỳ lạ nhất là Cửu Trùng Thiên rất im lặng, hình như đã bị Yêu tinh làm rúng động nên tạm thời chưa biết phản ứng thế nào, hoặc có lẽ đang ấp ủ mưu tính nào khác.