Vì thế lấy Nhân Tiên làm ranh giới, các tu hành giả bên dưới thì nhao nhao tìm con đường sống, giống đám kiếm cố gắng leo lên cây trước khi trời đổ cơn giông. Còn những Thần Tiên Đế Quân trên trời lại im lìm, keo kiệt không thèm hạ ý chỉ xuống. Khiến họ chỉ biết nhìn lên viên xích tinh trên trời mà đoán, không rõ những người bên trên có ý định gì.
Bên trong sự phức tạp và lặng yên này giống như có một sợi dây đang căng ra. Một khi sợi dây đứt đoạn thì mọi chuyện sẽ lập tức tan vỡ.
Trong đầu còn dâng lên dự cảm xấu không ngừng hành hạ nàng. Hình như sắp có chuyện xấu nào đỏ giáng xuống đầu nàng, bết bát nhất là nàng không thể xác định được nó chỉ là cảm giác khủng hoảng bình thường hay là có chuyện kỳ lạ nào đó thật.
Chỉ đành cố gắng đặt suy nghĩ lên công việc, rút lại cảm giác bị vận mệnh khống chế. Bàn tay viết thoăn thoắt tạo ra cả tàn ảnh, chữ viết phủ kín từng tờ giấy trắng một. Trong lúc nàng cảm thấy mình sắp thành công thì nữ đệ tử vừa rồi lại tới, đột ngột cắt đứt suy nghĩ của nàng.
"Lại thế nào nữa?"
Giọng nói hơi tức giận.
"Tam sư tỷ, có một nữ đệ tử của Thanh Dương chân nhân nói là cố nhân của Đại sư huynh."
Nữ đệ tử run rẩy nói.
Đái Mộng Phàm gác bút, ngẩng đầu hỏi:
"Thật sao?"
"Hắn nói như vậy."
"Vậy để họ đi vào... Chờ chút, thôi để ta đi gặp họ!"
…
Trong Thiền điện bên cạnh Chân Truyền Điện, Đái Mộng Phàm đột nhiên tới khiến đám người Thanh Dương Quan được chiều mà sợ. Khí thế nàng tỏa ra đánh thẳng họ vào hàng ngũ bề tôi, nhưng lòng lại quyết chí thần phục tựa như ăn phải mật.
Nếu trong tu hành đạo lưu hành quỳ lạy, thì có lẽ các đệ tử của Thanh Dương Quan đã quỳ xuống hô to "Vạn tuế" như người phàm nhìn thấy hoàng đế rồi.
Lăng Tiêu Tử thầm so sánh nàng với Dương Diệu Chân, không thể không nói, độ tỏa sáng của vị Điện chủ Chân Truyền Điện tuyệt đại phong hoa này hoàn toàn lấn át Diệu Chân muội muội. Không phải do dung mạo khí chất vượt trội hơn, mà là sức mạnh khác biệt dẫn tới bản chất khác biệt. Khi đối diện với Dương Diệu Chân hắn còn dám nổi sắc tâm, còn khi đối diện với Đái Mộng Phàm, hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn, đầu óc trống rỗng không dám chưa bất kỳ suy nghĩ bẩn thỉu nào.
"Tiền bối..."
Thanh Dương chân nhân đứng một bên kích động chắp tay hành lễ, thầm cảm thán độ hấp dẫn của cái tên Lý Thanh Sơn trong đầu. Không ngờ còn có thể khiến Điện chủ Chân Truyền Điện tự mình đi tới gặp bọn họ.
Đái Mộng Phàm không buồn liếc mắt nhìn lão một cái, tay phải hơi giơ lên. Thanh Dương chân nhân thấy vậy thì tức khắc im miệng, lặng lẽ đứng một bên chờ. Mọi chuyện xảy ra rất tự nhiên, không có ai cảm thấy vô lễ cả mà giống như trưởng bối đang gọi vãn bối.
Từ khi vừa tới ánh mắt của Đái Mộng Phàm đã đặt vào người Dương Diệu Chân, thầm khen trong lòng:
"Đúng là một mỹ nhân!"
Đồng thời tin ngay quan hệ của Dương Diệu Chân với Lý Thanh Sơn chắc chắn không mờ nhạt. Bèn ngoắc tay gọi người tới trước mặt, mỉm cười nói:
"Ngươi là Dương Diệu Chân sao?"
"Tiền bối biết ta?"
Dương Diệu Chân vô thức bước tới, không hề cảm thấy được sủng mà kiêu.
"Đương nhiên rồi. Các vị Thanh Dương Quan, nhất là Thanh Dương đạo hữu, ta ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
Đái Mộng Phàm hơi chuyển mắt nhìn mọi người trong Thanh Dương Quan một lượt, sau đó lại dừng trên người Dương Diệu Chân:
"Gọi tiền bối thì khó phân biệt quá, nếu sư muội muốn gia nhập Vạn Tượng Tông thì sau này cứ gọi ta là sư tỷ cũng được."
Mọi người trong Thanh Dương Quan khẽ ồ lên vì hâm mộ, tầm mắt tập trung lên mặt của Dương Diệu Chân.
"Sư... Sư tỷ."
Tim Dương Diệu Chân đập thình thịch, gò má nóng bừng đỏ ửng, cố gắng định thần mãi mới không bị Đới sư tỷ hòa ái dễ gần làm rung động.
"Sư muội, trước tiên để ngươi làm Đăng đường đệ tử để làm quen với quan cảnh của Vạn Tượng Tông đã. Ngươi thấy sao?"
Đái Mộng Phàm nắm tay Dương Diệu Chân, giọng điệu thương lượng.
"Nhưng tu vi của ta..."
"Cứ quyết định như vậy đi."
Tuy rằng Vạn Tượng Tông không thăng hạng bằng tu vi cá nhân, mà là dùng sự cống hiến đối với sư môn, nhưng Đăng đường đệ tử ít nhất cũng phải là Nguyên Anh tu sĩ đã vượt qua ba lần thiên kiếp mới có thể đảm đương được, nếu không có tu vi này thì khó mà có cống hiến lớn như vậy được. Nhưng những quy củ này có thể điều chỉnh linh hoạt trong tay Đái Mộng Phàm, cống hiến sau này từ từ bổ sung là được, tu vi cũng có thể từ từ tăng lên!
Nếu đã là "cố nhân" của Đại sư huynh thì tất nhiên người làm sư muội như nàng phải chăm sóc nhiều hơn, coi như kết duyên lành, nói không chừng sau này có cái để cứu mạng nữa! Nếu không phải còn đang cân nhắc tới tâm trạng của Triều Thiên Kiêu trên Cửu Trùng Thiên thì nàng chỉ hận không thể biến mình thành "cố nhân" của Đại sư huynh nữa là. Có lẽ bây giờ hắn càng đáng tin hơn năm đó rồi!