Cả Vạn Tượng Tông cũng không bao giờ ngờ được, Tam sư tỷ làm người đàng hoàng, không giận tự uy lại có suy nghĩ rất "tục" như vậy. Mà với nàng, sống là quan trọng nhất, mục đích tu hành của nàng chính là trường sinh bất lão, những gì mang tới cái chết đều là cảnh tượng huyền ảo. Nếu ngày xưa nàng là người bị mắc kẹt trong kén của Ma Thần Hỗn Độn ở Lãnh Huyết Quan thì chỉ sợ nàng sẽ đọa thành Ma Hoàng ngay lập tức rồi.

Chỉ có Thanh Dương chân nhân đột nhiên nhận ra, vị Điện chủ Chân Truyền Điện cao cao tại thưởng kia cũng đang cố gắng ôm đùi Đại sư huynh Lý Thanh Sơn giống mình.

Bão to gió lớn sắp ập xuống, những kẻ yếu cũng đang nỗ lực nương nhờ phe cánh của cường giả. Còn trong trận đại kiếp này, có mấy ai được gọi là cường giả tuyệt đối chứ? Có lẽ Lý Thanh Sơn cũng được coi là một trong số đó.

Sau khi sắp xếp cho Dương Diệu Chân ổn thỏa xong, Đái Mộng Phàm mới tỏ ra hoan nghênh với mấy người Thanh Dương Quan hơn. Sau đó tiến hành đàm phán hữu hảo với Quán chủ Thanh Dương chân nhân.

Thời gian đàm phán không lâu nhưng rất thành công. Chỉ nói vài ba lời Thanh Dương chân nhân đã nhận được đãi ngộ tương đối hài lòng. Lúc này cả chủ và khách đều rất vui mừng.

"Các đệ tử nghe lệnh..."

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng, to lớn như biển cả vang lên từ bên trong Thiên Thư Lâu. Lấy chóp đỉnh cao nhất trên Thiên Thư Lâu làm vị trí trung tâm, sóng biển dâng lên thành từng đợt sóng đẩy mạnh gợn mây. Âm thanh truyền ra mọi ngóc ngách trong Vạn Tượng Thành khiến các tu hành giả giật mình, nghiêng tai lắng nghe.

Tiếng ồn ào trong Vạn Tượng Thành biến mất trở nên yên tĩnh hơn. Giống như đang tuyên bố người thống trị thực sự của tòa thành này.

Trong Chân Truyền Điện, Đái Mộng Phàm nghe mà giật mình. Đó là giọng của Quy Hải Linh Tôn, nhưng dùng giọng điệu cao và vang xa lấn át tất cả tiếng nói của mọi người như vậy thì đây là điều chưa từng xảy ra ở Vạn Tượng Tông.

Không là là dụ lệnh nào đó do Thái Thượng tông chủ trên Cửu Trùng Thiên truyền xuống? Hay là Quy Hải Linh Tôn đã suy diễn vận mạng tương lai của Vạn Tượng Tông tìm thấy kết quả gì?

Dù thế nào cũng chắc chắn có liên quan tới Yêu tinh Mê Hoặc và đại kiếp thiên địa!

"Đệ tử Vạn Tượng Tông Lý Thanh Sơn phản bội tông môn, rơi vào Ma Đạo. Từ ngày hôm nay đuổi Lý Thanh Sơn ra khỏi Vạn Tượng Tông, tước đoạt toàn bộ thân phận và tài sản trong tông môn..."

Nội dung Quy Hải Linh Tôn nói ra càng khiến người ta giật mình hơn cả giọng nói.

Chân Truyền Điện lặng ngắt như tờ, mọi người nghe mà đứng hình.

Đái Mộng Phàm trợn to mắt, cảm giác xấu tựa như đang thét to thành tiếng vang vọng trong đầu nàng.

"Đái Mộng Phàm thay thế vị trí Đại đệ tử, chấp chưởng tất cả mọi việc trong Chân Truyền Điện. Đồng thời thống lĩnh Huyền Võ quân đoàn và Liệt Hỏa quân đoàn, khâm thử!"

Sợ cái gì sẽ gặp cái đó, Đái Mộng Phàm không nhịn được phun ra một câu nói tục:

"Chết tiệt!"

Dương Diệu Chân đứng gần đó không khỏi nhìn về phía nàng.

"Các ngươi ở đây chờ ta!"

Đái Mộng Phàm để lại một câu, sau đó hóa thành một luồng tử quang bay vụt về phía Thiên Thư Lâu.

Mặt Thanh Dương chân nhân khó coi như sắp khóc tới nơi, khó khăn nói:

"Thế này là thế nào, Chân Diệu Tử, hắn cứ thể làm Đại sư huynh không được à mà sao lại rơi vào Ma Đạo!"

Từ Đồ nhi ngoan đổi lại thành Chân Diệu Tử, các đệ tử trong Thanh Dương Quan vô thức đứng cách xa nàng hơn một chút, quanh người nàng xuất hiện một khoảng trống. Lăng Tiêu Tử hơi do dự, nhưng cũng không tới gần hơn.

Trước khi Đái Mộng Phàm rời đi đã nói "Các ngươi ở đây chờ ta" nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào Dương Diệu Chân.

Không biết vì sao Dương Diệu Chân lại không hề cảm thấy lo lắng chút nào. Trái lại còn thấy buồn cười, lẩm bẩm trong miệng:

"Nam nhân đó vốn là như vậy!"

Đái Mộng Phàm nhanh chóng quay lại. Trên mặt vị Đại sư tỷ vừa nhậm chức này không hề vui mừng chút nào, mà âm trầm như tích nước. Ủ rũ cúi thấp đầu như vừa bị đánh bại, sắc mặt không tốt nhìn về phía Dương Diệu Chân, tựa như không biết nên làm gì cho phải.

Đám đệ tử khác của Thanh Dương Quan càng cách xa hơn, sợ bị vạ lây.

Ngay cả Thanh Dương chân nhân cũng chỉ có thể thầm nói "Tự cầu phúc" trong miệng. Nhưng lão đã đạt mục đích, thân phận và địa vị mà Đái Mộng Phàm đã hứa thì sẽ không đổi ý được.

Lăng Tiêu Tử muốn đứng ra nhưng không dám tiến lên một bước trước uy áp đáng sợ của Đái Mộng Phàm. Hắn chẳng khác nào một đứa bé phạm sai lầm cúi gằm mặt xuống nhìn mũi chân.

Còn Dương Diệu Chân vẫn tỏ ra rất ung dung, nàng đứng dậy mỉm cười:

"Chúc mừng Đại sư tỷ."

Lăng Tiêu Tử kinh hãi ngẩng đầu lên nhìn, lúc này quanh người nàng tựa như tỏa ra một vầng hào quang mà ngay cả Đái Mộng Phàm cũng không thể lấn át được. Thậm chí nhìn hai người giống như địa vị ngang hàng, không ai rơi vào thế thấp hơn.