Hồi nãy khi Đái Mộng Phàm xông vào Thiên Thư Lâu, cảnh tượng ở đó đã khiến nàng vô cùng kinh hãi.

Một nơi thường xuyên được quét dọn sạch sẽ không có lấy một hạt bụi, những kệ sách được bày biện gọn gàng. Còn bây giờ kệ sách đổ trái đổ phải đầy đất, hàng triệu cuốn sách vỡ nát chất thành một ngọn núi sách lớn.

Trên chóp ngọn núi sách có ánh mặt trời chiếu xuống, có thể thấy rõ bụi bay lượn bên trong. Một vị lão giả mặc huyền y đang cúi thấp đầu đọc một quyển sách, chậm rãi lật từng trang một.

"Tham kiến Linh Tôn!"

Trong lòng Đái Mộng Phàm chỉ muốn từ chối việc bổ nhiệm làm Đại sư tỷ, nhưng nàng chưa kịp mở miệng nói gì thì Quy Hải Linh Tôn đã cướp lời:

"Đây là mệnh lệnh."

"Nếu ta từ chối thì sao?"

Đái Mộng Phàm ngẩng đầu lên, tức giận nhìn Quy Hải Linh Tôn. Nàng không muốn làm Đại sư tỷ, sau đó phải đi liều mạng với đám Ma tộc.

"Ngươi cũng muốn phản bội sư môn?"

Quy Hải Linh Tôn hơi nâng mắt lên.

Đó là cái nhìn chăm chú từ đôi mắt sâu hoắm như biển cả. Cơn giận trong lòng Đái Mộng Phàm đột nhiên biến mất, tựa như bị nước biển lạnh băng nhấn chìm. Nàng khom người chắp tay nói:

"Đệ tử không dám."

Nàng tự biết rõ trong lòng, nếu bây giờ nàng có ý định phản kháng thì chỉ sợ nàng sẽ không thể rời khỏi Thiên Thư Lâu được nữa.

Trong mắt đám hỗn tạp của Thanh Dương Quan, nàng là nhân vật lớn địa vị cao chót vót. Nhưng ở Vạn Tượng Tông, đệ tử chân truyền cùng lắm được coi là vật thế chỗ. So với toàn bộ tu hành đạo lại càng không đáng để nhắc tới.

Nàng không dám kháng cự chính diện một vị Nhân Tiên mạnh mẽ, thậm chí còn không dám chạy thật xa khỏi Vạn Tượng Tông. Hiện giờ đại kiếp thiên địa đã giáng xuống, Vạn Tượng Tông là nơi duy nhất nàng có thể nương tựa.

Ngay cả khi Dương Thần tu sĩ là kẻ đứng vững trên đỉnh cao của tất cả tu hành giả thì vẫn chỉ là một tu hành giả mà thôi.

Không thành Nhân Tiên thì tất cả chỉ là hư ảo.

Quy Hải Linh Tôn rũ mắt xuống không nói gì nữa, chỉ vung tay lên. Đái Mộng Phàm ngoan ngoãn chạy về Chân Truyền Điện, trở thành Đại sư tỷ của Vạn Tượng Tông.

Bây giờ nghe thấy người ta gọi ba chữ Đại sư tỷ, gân xanh trên trán Đái Mộng Phàm nổi lên. Cơn giận lại bùng cháy, hung ác nhìn chằm chằm vào Dương Diệu Chân, vẻ mặt như muốn ăn thịt người.

Lúc này trông nàng như biến thành con người khác, hồi nãy vẫn còn nhiệt tình như mùa hè mà bây giờ đã lạnh lùng như mùa đông giá rét. Trên người tỏa ra khí thế hung ác thoáng cái đã tràn ngập đại điện, khiến mọi người trong điện cảm thấy sợ hãi. Sâu sắc cảm nhận được mức độ kinh khủng của Dương Thần tu sĩ giai đoạn điên phong.

Ở đây chỉ có Dương Diệu Chân là bình chân như vãi, trong hờ hững có sự cương quyết.

Đái Mộng Phàm hơi giật mình, dường như thấy được bóng dáng của nam nhân kia trên người Dương Diệu Chân. Nàng rút khí thế của mình lại, nhưng bầu không khí vẫn rất nặng nề:

"Tính cách sư muội rất chân thật!"

"Cuộc đời ta vốn không nên có quá nhiều suy nghĩ lung tung!"

Ánh mắt như sóng nước dập dờn của Dương Diệu Chân liếc qua mọi người trong Thanh Dương Quan, bao gồm luôn cả Thanh Dương chân nhân. Không một ai dám đối mặt với nàng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đái Mộng Phàm, nàng mỉm cười nói:

"Vả lại người đó từng dạy ta, với tu hành luôn phải dũng mãnh tinh tiến, không sợ cái chết."

"Ngươi có biết, người ở Nhân Gian Đạo lại có liên quan tới Ma Vực sẽ phải chịu hậu quả gì không?"

"Từ xưa tới nay ta chuyên tâm tu hành, không màng thế sự."

"Niệm tình ngươi là người tài, ta hỏi ngươi thêm lần nữa, quan hệ giữa ngươi và Lý Thanh Sơn là thế nào?"

Dương Diệu Chân hờ hững đáp:

"Là một vị cố nhân, cũng là phụ thân của nhi tử ta."

"Vậy không còn cách nào khác cả."

Đái Mộng Phàm giang rộng hai tay, kiên quyết ra lệnh:

"Bắt nàng ta lại!"

Nhưng trong điện ngoài người của Thanh Dương Quan ra thì không còn đệ tử nào của Vạn Tượng Tông cả. Đái Mộng Phàm nhìn chằm chằm vào Thanh Dương chân nhân.

Mồ hôi của Thanh Dương chân nhân đã thấm ướt lưng, ngứa ngáy như ngồi trên bàn chông.

Đái Mộng Phàm hơi nâng mắt lên, nói:

"Ngươi cũng có quan hệ cũ với Lý Thanh Sơn?"

"Tất nhiên là không! Khởi nẩm Đại sư tỷ, tất nhiên là không rồi!"

Thanh Dương chân nhân xua tay liên tục:

"Lý Thanh Sơn ruồng bỏ Nhân đạo, đọa làm Ma tộc, người gặp người giết. Loại phản bội đáng chết như hắn ta chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống, sao có thể có liên quan tới hắn được chứ?"

Lão biết rất rõ, ở Nhân Gian Đạo này ngươi có thể giết người tàn sát cả thành, tế luyện sinh hồn, chỉ cần không chọc tới những tu hành giả khác thì chưa chắc đã có người để ý tới ngươi.

Nhưng nếu có liên quan tới Ma Vực, mặc kệ là bị ép buộc hay dụ dỗ thì chắc chắn sẽ bị Vô Dục Thiên Cung trừng phạt, hoặc là bị các đại tông môn truy nã đuổi giết, hoặc là bị bề trên phái Lục Đinh Lục Giáp Thần Tướng hạ phàm. Không những giết chết ngươi hoàn toàn mà còn phải đánh cho ngươi hồn phi phách tán, trọn kiếp không được siêu sinh.