Dưới tán cây bồ đề tại Bách Thảo Viên.

Một thanh niên dáng vẻ anh tuấn nghiêng người nằm, hắn dùng tay phải nâng gò má, tay trái thả lỏng đặt ngang người, áo cà sa bằng lụa vàng chảy xuống dưới như dòng nước mềm mại, thoạt nhìn hắn vô cùng an nhàn.

Gò má trắng nõn hơi đỏ lên, người tỏa ra hơi thở tĩnh lặng tựa như đã rơi vào giấc ngủ say. Hoặc có lẽ hắn đang trầm tư suy nghĩ, cả người tràn ngập thiện ý.

Đột nhiên có làn gió mát phả vào mặt.

"Rào rào!"

Bóng râm cây phủ xuống hơi đong đưa, kim quang lấp lánh, kim diệp đập vào nhau làm vang lên tiếng kim loại.

Một giọng nói êm tai xuất hiện:

"Ngươi phải rời khỏi nơi này ngay!"

Khoảng vài giây sau Lý Phượng Nguyên mới mở mắt ra, giống như một người vừa tỉnh mộng sau giấc ngủ sâu. Hắn nhìn bóng dáng của Nguyễn Dao Trúc, nét mặt mơ hồ tựa như bị bao phủ trong một tầng khói mờ mịt.

"Không thể được!"

Hắn chưa kịp trả lời thì một luồng thải quang đã lao vọt tới, nhẹ nhàng rơi xuống ụ đất nhô lên rồi hóa thành một con bạch lộc, sừng hươu trong suốt như san hô hơi lóe lên, trên da lông lấm tấm cửu sắc lấp lánh. Đó chính là vật cưỡi của Nguyễn Dao Trúc... Cửu Sắc Lộc.

"Cửu Nhi, ngươi đừng quan tâm."

Nguyễn Dao Trúc phất tay áo lên và mắng.

Cửu Sắc Lộc bước lên ngăn trước người Lý Phượng Nguyên:

"Mộc Đầu, ngươi đừng làm chuyện điên rồ! Ta đã nghe nói rồi, Lý Thanh Sơn đã trốn vào Ma Vực, mà ngươi với hắn lại có vướng mắc quá sâu, nếu bây giờ ngươi thả tên tiểu tử này đi thì có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được. Bị đuổi khỏi tông môn còn nhẹ, có thể còn gặp nguy hiểm tới tính mạng nữa!"

Sau đó quay lại nói với Lý Phượng Nguyên:

"Tiểu tử, ta rất thích ngươi, nhưng phụ thân ngươi cứ thích làm xằng làm bậy. Bây giờ xảy ra chuyện rồi, chúng ta không thể giúp ngươi được!"

Lý Phượng Nguyên gật đầu, mỉm cười nói:

"Phụ thân ta mãi là một tên khốn nạn, giờ tránh ở Ma Vực cũng không có gì lạ."

Nguyễn Dao Trúc nói:

"Không, chắc chắn bên trong có chuyện hiểu lầm! Có lẽ hắn không phải thứ tốt lành gì, nhưng hắn chắc chắn sẽ không nhập bọn với Ma tộc. Khả năng cao là hắn bị Ma Thần tóm được, chúng ta phải nghĩ cách cứu hắn ra khỏi nơi đó..."

Giọng nói nhỏ dần, lòng nàng biết thừa mình hoàn toàn không có năng lực để xông vào Ma Vực cứu người. Nhưng nếu mặc kệ không quan tâm thì nàng không yên tâm được.

Cửu Sắc Lộc trợn to mắt tựa như đang nhìn đồ ngu:

"Ta thấy ngươi mới là người cần phải cứu, phán đoán của Quy Hải Linh Tôn sao có thể sai được, lấy đâu ra hiểu lầm chứ. Tự Tại Thiên Thư mà hắn tu hành vốn đã là ma công rồi, năm xưa đánh trận bên ngoài Hắc Vân Thành hắn còn mắt đi mày lại với Ma Thần Đào Ngột. Có lẽ bây giờ hắn ngại trời nhiều quy củ nên mới chạy tới Ma Vực làm Tà Thần rồi cũng nên."

Lý Phượng Nguyên bật cười:

"Nói cũng phải, hắn vốn là người tự do tự tại."

Cửu Sắc Lộc gật đầu tán dương:

"Bình thường không nhìn ra được, vào lúc mấu chốt chỉ có người là người biết lý lẽ."

"Như nhau cả thôi."

"Khách khí một chút."

"Hai người các ngươi im miệng cho ta!"

Tâm trí của Nguyễn Dao Trúc vốn đã loạn cào cào rồi, bây giờ không nghe nối hai người họ kẻ xướng người họa, lớn giọng quát:

"Lý Phượng Nguyên, bây giờ ta dùng thân phận chủ nhân Bách Thảo Viên để đuổi ngươi ra khỏi đây. Ngươi phải đi ngay lập tức!"

"Ta không thể đi được."

Lý Phượng Nguyên lắc đầu, nói:

"Nếu ta đi, không phải sẽ làm liên lụy tới ngươi hay sao."

"Lòng ta tự có tính toán."

"Không được đi! Á, buông ta ra!"

Cửu Sắc Lộc định ngăn cản nhưng Nguyễn Dao Trúc đã bước lên tóm lấy sừng hươu, trong ống tay áo sinh ra dây mây xanh quấn chặt lấy người nàng ta.

Lý Phượng Nguyên ngồi dậy, dùng sức giang rộng cánh tay, duỗi người nói:

"Ta sẽ không đi."

Sau đó hắn ngẩng đầu lên, dường như cảm nhận được gì đó bèn nói thêm:

"Vả lại bây giờ có muốn đi cũng không được."

Cửu Sắc Lộc vẫn đang giãy giụa, ra vẻ phải dùng sừng hươu húc Nguyễn Dao Trúc. Nguyễn Dao Trúc nghe vậy thì giật mình, lập tức nhắm mắt lại vận chuyển Tự Nhiên Thiên Thư.

Tức khắc, tất cả cỏ cây trong vòng trăm dặm biến thành tai mắt của nàng. Nàng nhanh chóng cảm nhận được có người mai phục trong biển sâu gần Bách Thảo Viên.

Dịch chuyển tâm niệm vào rong biển, người nọ lập tức đánh ra một luồng kiếm khí mạnh mẽ, biến toàn bộ rong biến thành bột phấn, hủy diệt tất cả sự sống.

"Vạn sư huynh!"

Nàng nhanh chóng nhận ra luồng kiếm khí này.

Vạn Kiếm Phong, là người tu hành Ngự Kiếm Thiên Thư, cũng là Kiếm tu duy nhất trong số các đệ tử chân truyền, rất giỏi đấu pháp tranh giết. Nếu đánh một một, chẳng có mấy đệ tử chân truyền là đối thủ của hắn ta.

Nguyễn Dao Trúc vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Lý Phượng Nguyên, thầm nghĩ trong đầu:

"Vạn sư huynh Kiếm đạo như Thần, đã tới cảnh giới Quang hoa nội liễm, thần vật tự hối. Ngay cả ta cũng không thể phát hiện được, vậy mà hắn lại có thể phát hiện ra. Hắn đúng là Thần Linh trời sinh!"