Nàng cau mày, nếu chỉ có một mình Vạn Kiếm Phong thì nàng còn có thể nghĩ cách cầm chân hắn ta một lát. Nhưng với tính cách của Vạn sư huynh, hắn ta chắc chắn sẽ không bao giờ hành động kiểu giấu đầu lòi đuôi như vậy, khả năng cao là bị người xúi giục. Nàng không khỏi nhìn về phía Vạn Tượng Thành:
"Đái sư tỷ!"
Cùng lúc đó trong Chân Truyền Điện.
Những đệ tử chân truyền đã nhận lệnh rời đi hết. Trên một tòa lầu các thật cao, Đái Mộng Phàm cũng đang đứng nhìn về phía Bách Thảo Viên từ xa, chuẩn bị sẵn sàng ra tay chi viện cho Vạn Kiếm Phong bất kỳ lúc nào. Nàng đã quen Nguyễn Dao Trúc rất lâu, biết rất rõ tính cách ngoài mềm trong cứng của vị sư muội này, rất cứng đầu, khả năng rất lớn sẽ thả Lý Phượng Nguyên chạy mất.
Vì vậy ngay khi Nguyễn Dao Trúc vừa rời khỏi Chân Truyền Điện nàng đã phái Vạn Kiếm Phong mai phục ở gần Bách Thảo Viên. Một khi thấy Lý Phượng Nguyên rời khỏi Bách Thảo Viên là có thể bắt được người ngay.
Nàng cũng hạ quyết tâm, nếu không thể bắt sống được thì thà chém chết cũng hơn là thả người rời đi.
Tuy rằng nàng không muốn đắc tội Lý Thanh Sơn, nhưng dù sao Lý Thanh Sơn cũng không ở nơi này, mà Lý Phượng Nguyên lại quá quan trọng, hơn xa Dương Diệu Chân.
Quan hệ trong Tu hành đạo khác với thế tục phàm trần: Tình nghĩa sư đồ nặng hơn phụ tử, đồng môn thắng huynh đệ, đạo lữ thắng phu thê.
Còn Dương Diệu Chân chỉ là tình nhân của Lý Thanh Sơn, thả đi chưa chắc đã xảy ra chuyện gì lớn. Chỉ cần Dương Diệu Chân chịu vạch rõ giới hạn với Lý Thanh Sơn thì còn có thể ở lại Vạn Tượng Tông làm đệ tử đăng đường tiếp.
Nhưng vật cưỡi thì chung tuổi thọ với chủ nhân, chung luôn cả vui buồn sầu lo. Nếu nói về vấn đề thân thiết thì còn thắng cả sư đồ đạo lữ, gần như được coi là một thể.
Đã vậy đó còn là một con phượng hoàng.
Ma Vực không nằm trong tầm quản lý của Địa Phủ âm ti, nếu để con phượng hoàng này quay về bên cạnh Lý Thanh Sơn thì hắn sẽ có tuổi thọ vô tận, có lẽ còn có ngày tu thành Ma Thần nữa.
Hiện giờ Yêu tinh Mê Hoặc đã xuất thế, đại kiếp thiên địa giáng xuống, cuộc chiến với Ma Vực chạm nhẹ cái cũng bùng lên, đây chính là lúc thế cục nhạy cảm căng thẳng nhất. Việc Lý Thanh Sơn trốn đi làm Vạn Tượng Tông rơi vào bị động, nếu còn xảy ra chuyện nữa thì Vô Dục Thiên Cung sẽ không tha cho những kẻ có liên quan. Tới lúc đó không còn là chuyện của một hai người nữa, mà toàn bộ Vạn Tượng Tông, thậm chí là Quy Hải Linh Tôn cũng sẽ phải chịu trách phạt.
Đúng lúc này có một luồng kiếm khí nhỏ như tơ nhện bay vào lầu các, là tin tức mà Vạn Kiếm Phong truyền tới:
"Đại sư tỷ, Nguyễn sư muội đã phát hiện, có cần ta ra tay bắt con phượng hoàng kia luôn không."
"Cứ trông chừng tiếp, ta cho nàng thời gian ba ngày."
"Vâng."
Vạn Kiếm Phong không bằng lòng lắm, nhưng lại không dám kháng lệnh trước quyền thế. Chỉ đành phát tiết bằng cách thả ra vô số kiếm khí chém đứt toàn bộ rong biển trong phạm vi mười dặm. Sau đó tung người về phía một cục đá ngầm lớn nhô lên, trường kiếm đeo nghiêng đứng khoanh tay.
Đái Mộng Phàm hơi nhếch miệng cười, đột nhiên cảm thấy làm Đại sư tỷ cũng không phải chuyện xấu hoàn toàn.
Đám đệ tử chân truyền này người nào người nấy đều vô cùng cao ngạo, Vạn Kiếm Phong lại càng kiêu ngạo hơn cả, không phục bất kỳ ai. Ngày xưa hắn ta chưa bao giờ tôn trọng người làm Tam sư tỷ như nàng, vậy mà bây giờ lại phải cúi đầu nghe lệnh, mặc nàng điều khiển.
Không nhịn được cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay phải... Bàn tay trắng nõn, năm ngón tay thon dài... Khẽ nắm thật chặt lại, mùi vị của quyền lực ngon hơn tưởng tượng của nàng rất nhiều!
Cầu người chẳng bằng cầu chính mình. Quy Hải Linh Tôn hay Lý Thanh Sơn đều không thể nhờ vả, chỉ có thể dựa vào sức mình.
Vô tình trên người nàng xuất hiện khí thế ngang ngược. Nàng lại nhìn về phía Bách Thảo Viên, thầm nghĩ trong đầu:
"Mộc Đầu hơi là Mộc Đầu, sư tỷ chỉ giúp ngươi tới đây được thôi, nếu ngươi ngoan ngoãn thả cho Lý Phượng Nguyên rời khỏi Bách Thảo Viên thì coi như người đã bắt hắn giao cho Vạn sư đệ. Còn nếu ngươi cứ u mê không tỉnh thì đứng trách sư tỷ vô tình!"
…
"Ầm!"
Sóng lớn vỡ tan, bọt bắn tung tóe.
Vạn Kiếm Phong rẽ biển xuất hiện, không che giấu hơi thở nữa. Kiếm khí xông thẳng lên trời, băng qua biển cả, phá vỡ tầng mây, tựa như thanh tuyệt thế thần kiếm đặt ngang cần cổ trắng nõn của Nguyễn Dao Trúc. Tuy không mang theo sát ý nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy hoảng sợ không thôi.
"Sư muội, ta cũng không muốn như vậy. Ngươi đừng chỉ nghĩ tới tình cảm nam nữ mà bỏ mặc đại nghĩa tông môn. Vẫn nên ra quyết định sớm đi, đừng để ta tốn công chờ ở chỗ này nữa!"
Chỉ thoáng cái luồng kiếm ý xơ xác tiêu điều đã tàn khắp Bách Thảo Viên, tạo ra một trận gió rét xào xạc làm vô số hoa và cây cỏ có linh tính co rúc mình lại, ngay cả cây bồ đề cũng lao xao không ngừng.