Rất nhiều đệ tử đang làm trong vườn, đột nhiên cảm thấy hốt hoảng, không khỏi đứng thẳng người nhìn xung quanh. Hệt một đám thỏ trên thảo nguyên đang tìm tung tích của chó sói.
"Kiếm ý rất lợi hại!"
Lý Phượng Nguyên cất lời khen, đây là Kiếm tu mạnh nhất hắn từng được thấy trong đời. Hai bên kém nhau một cảnh giới lớn, chắc chắn bây giờ hắn không thể đối phó người này được.
Nhưng vẻ mặt hắn vẫn vô cùng bình tĩnh, không hề thấy vẻ sợ hãi nào khiến Cửu Sắc Lộc không khỏi bội phục sự can đảm của người này:
"Tiểu tử này đúng là nhi tử của tên kia, to gan vô cùng."
Mũi kiếm chỉ sang làm cỏ dại ngã ngửa, mái tóc đen dài của Nguyễn Dao Trúc tung bay. Nàng nhắm hai mắt, cau chặt lông mày, miệng thì thầm:
"Tình cảm nam nữ, đại nghĩa tông môn."
Tám chữ này như tia sét vạch trần bí mật trong lòng người, khiến nàng giật mình không thôi.
Bởi vì nàng không thể lừa mình dối người, nói rằng bên trong không hề có chút tình cảm nam nữ nào được.
Nàng không sợ mũi kiếm của Vạn Kiếm Phong, cũng không sợ thân phận của Đái Mộng Phàm, nhưng lại không thể bỏ qua ân bồi dưỡng của tông môn, tình đồng môn của các sư huynh sư tỷ, còn có cả đại nghĩa trừ Ma vệ đạo nữa.
Nếu Lý Thanh Sơn thực sự đầu quân cho Ma Vực thì hành động bây giờ của nàng chẳng khác nào nối giáo cho giặc. Không những khiến cho hàng ngàn hàng vạn tiền bối hy sinh nơi chiến trường Ma Vực hổ thẹn, mà không biết còn hại chết bao nhiêu người.
Nàng khác với Đái Mộng Phàm, nàng không cố chấp với sự sống tới vậy. Nhưng nàng có thể không quan tâm tới lợi ích cá nhân, nhưng không thể bỏ mặc đại nghĩa được.
Nàng không sợ chết, nhưng sợ làm hại người.
Lúc này nội tâm này đang chiếu đấu mãnh liệt, không thể không buông Cửu Sắc Lộc ra.
Cửu Sắc Lộc dùng sừng hươu khẽ chạm vào người nàng một cái coi như trả thù, sau đó đắc ý nói với Lý Phượng Nguyên:
"Tiểu tử, lần này ngươi không đi được rồi!"
"Ban đầu ta cũng không định đi."
Lý Phượng Nguyên nghiêm túc nhìn Nguyễn Dao Trúc, chờ nàng ra quyết định. Dù không quan tâm tới an nguy của mình thì hắn cũng phải làm một việc... Đó là liên quan tới đại nghĩa, liên quan tới tín nhiệm, liên quan tới hy sinh, liên quan tới Lý Thanh Sơn.
"Bây giờ ngươi có thể đi rồi."
Cửu Sắc Lộc nhìn thoáng qua Nguyễn Dao Trúc, biết nàng sẽ không thể chủ động ra tay bắt Lý Phượng Nguyên được. Đành ra lệnh đuổi khách.
"Được."
Lý Phượng Nguyên lập tức đứng dậy, không hề do dự tung người hóa thành một con phượng hoàng diễm lệ. Phượng hoàng ré dài một tiếng, vỗ cánh bay. Nhưng nó không chạy trốn mà bay về phía Vạn Kiếm Phong, quyết tâm đánh một trận.
Lúc này Nguyễn Dao Trúc đột nhiên mở mắt ra, nàng đã có quyết định. Nâng bàn tay trắng nõn lên cao, một vòng sáng màu xanh xuất hiện trong lòng bàn tay, chiếu sáng cả bầu trời. Vòng sáng tựa như viên ngọc bích, bên trong có vô số phù văn huyền ảo như ẩn như hiện ngang dọc đan chéo nhau, ngăn kiếm khí bay khắp trời ở bên ngoài.
Ngay cả phượng hoàng đang bay trên trời cũng bị bắn ngược về. Nó quay đầu nhìn về phía nàng, hơi giật mình. Biết nàng khởi động đại trận phong tỏa toàn bộ Bách Thảo Viên. Hành động này gần như đã chấm dứt với Vạn Tượng Thành, xác nhận quan hệ với Lý Thanh Sơn, cõng trên lưng mức liên quan vô cùng lớn, bị đuổi khỏi tông môn chỉ là tội nhẹ.
"Ta đã đồng ý với hắn sẽ bảo vệ ngươi thật tốt, vậy thì ta sẽ không nuốt lời!"
Nguyễn Dao Trúc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời:
"Ta tin tưởng hắn, hắn sẽ không bao giờ đọa làm Ma tộc!"
Lý Phượng Nguyên đột nhiên cảm thấy không đành lòng, bởi vì hắn hiểu rõ lý do Yêu tinh Mê Hoặc kia xuất hiện hơn bất cứ ai... Đâu chỉ là đọa làm Ma tộc, mà đơn giản chính là Ma trong Ma, là khởi nguồn của loạn lạc!
Hy vọng của nàng đã định trước là vô ích.
"Để ta đi đi, ngươi không bảo vệ được ta đâu."
Phượng hoàng bay lượn trên bầu trời, dịu dàng khuyên nhủ:
"Ngươi đừng lo cho ta, ta không sao đâu."
Bách Thảo Viên không phải động phủ... Chủ của Bách Thảo Viên cùng lắm chỉ là người quản lý chứ không phải người nắm quyền... Quyền hạn nòng cốt của trận pháp không nằm trong tay Nguyễn Dao Trúc, mà thuộc về Quy Hải Linh Tôn.
Nhưng dù có quyền hạn nòng cốt thì sao chứ, chỉ dựa vào đại trận này mà có thể ngăn cản được thế tấn công của Vạn Tượng Tông hay sao?
Trừ phi nàng lấy tất cả cỏ cây trong vườn làm con tin khiến Vạn Tượng Tông không dám làm liều ra tay phá trận, sợ sẽ hủy diệt hoàn toàn Bách Thảo Viên thật. Nhưng có chết nàng cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Vì thế kết quả vẫn không có gì thay đổi, một khi Vạn Tượng Tông ra tay thì hắn khó mà thoát thân. Lại còn làm nàng bị liên lụy, gặp khó khăn theo.
Nguyễn Dao Trúc lại nói:
"Không bảo vệ được là việc của người, còn bảo vệ hay không là việc của ta. Bảo vệ được một ngày là một ngày, bảo vệ được một khắc là một khắc."
Trúc tuy nhỏ yếu, nhưng thẳng đứng không cong.
Lúc này Cửu Sắc Lộc đã kề sát đầu lại gần, dùng đầu khẽ đẩy nàng.
"Cửu Nhi?"
"Đừng nhìn ta như vậy, ta còn lạ tính tình của ngươi à? Ta biết ngay sự việc sẽ thành ra như vậy mà! Hầy, tình kiếp ơi là tình kiếp!"
Nguyễn Dao Trúc mỉm cười, nói:
"Chắc là vậy!"