"Nghĩ lại thì nếu không có hắn, chúng ta đã chết khi đánh trận bên ngoài Hắc Vân Thành rồi, coi như đang lấy mạng đền mạng vậy! Nhưng ngươi lại dám bảo ta đi, ta rất tức giận!"
"Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau."
Nguyễn Dao Trúc dịu dàng vuốt đầu Cửu Sắc Lộc.
Lý Phượng Nguyên thở dài một hơi, nói:
"Tuy rằng đại lão phụ là tên khốn nạn, nhưng mắt nhìn nữ nhân rất chuẩn!"
Nguyễn Dao Trúc tỉnh bơ, lật tay ấn nhẹ một cái. Lý Phượng Nguyên lập tức rụng xuống đất, rơi vào bụi gai sắt, bị đau kêu ầm ĩ không ngừng.
Bên ngoài Bách Thảo Viên, Vạn Kiếm Phong thu hồi kiếm ý, truyền niệm cho Đái Mộng Phàm:
"Làm thế nào bây giờ?"
"Ầy, dù sao cũng từng là sư tỷ sư muội, cho nàng thêm ba ngày để cân nhắc lại đi!"
Đái Mộng Phàm gọi một vị đệ tử chân truyền khác tới, ra lệnh:
"Nhậm sư đệ, đi tìm Thẩm Ngọc Thư về đây."
"Thẩm Ngọc Thư!"
Nhậm Ngạo Du cau chặt mày, vẻ mặt cực kỳ khinh thường.
Thẩm Ngọc Thư cũng tu hành Tự Nhiên Thiên Thư giống Nguyễn Dao Trúc, trước khi Lý Thanh Sơn tới Vạn Tượng Tông, tên này chính là đại quản gia của Bách Thảo Viên. Sau này khi xảy ra mâu thuẫn với Lý Thanh Sơn, hắn ta bị hủy thân xác trong lúc quyết đấu, bị trục xuất khỏi Bách Thảo Viên. Rồi sau khi Lý Thanh Sơn trở thành Đại sư huynh, tên này đã bị đuổi ra khỏi Vạn Tượng Tông hoàn toàn.
Một kẻ như hắn ta, không rõ vì sao Đái Mộng Phàm lại đặc biệt muốn gọi hắn ta về lại?
Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên nhận ra được điều gì. Bèn liếc mắt nhìn về phía Bách Thảo Viên một cái, càng cau mày chặt hơn:
"Không lẽ là như vậy sao?"
"Ta cũng không muốn phá hỏng tình đồng môn, nhưng nếu Nguyễn sư muội đã cố tình kháng lệnh thì sao Bách Thảo Viên có thể để cho một kẻ phản bội quản lý được chứ?"
"Kẻ phản bội?"
Nhậm Ngao Du vô cùng giận dữ trong lòng, trừng mắt nhìn Đái Mộng Phàm, bởi vì hắn luôn đối xử với Nguyễn Dao Trúc như muội muội của mình. Với lại bình thường rõ ràng Đái Mộng Phàm và Nguyễn Dao Trúc rất thân thiết với nhau, sao bây giờ lại có thể trở mặt vô tình như vậy.
"Hay là ngươi có tên gọi nào hay hơn?"
Đái Mộng Phàm nhận ra mình lỡ lời, nhưng vẫn tỏ ra không vui:
"Hoặc là muốn kháng lệnh?"
"Đệ tử không dám."
Nhậm Ngao Du cúi đầu xuống. Trước khi rời đi, hắn lạnh lùng ném lại một câu:
"Hy vọng một ngày nào đó khi đối diện với Lý Thanh Sơn, Đại sư tỷ cũng có thể oai phong như bây giờ!"
…
Đái Mộng Phàm ớn lạnh.
Sắc trời đã chuyển tối, mặt trời đỏ hỏn đã lặn xuống biển khơi nhưng ánh nắng đỏ rực vẫn chiếu khắp bầu trời ở phía tây.
Nàng đột nhiên cảm thấy gió biển lúc chạng vạng tối trở nên lạnh lẽo hơn một chút, không khỏi nhớ lại trận gió rét lúc đánh trận bên ngoài Hắc Vân Thành, Ma Thần kinh khủng, bóng lưng của hắn khi đứng trực diện với Ma Thần và tiếng gào hét rầm trời của hàng trăm ngàn tướng sĩ... Lý Thanh Sơn!
Kỳ lạ ở chỗ, rõ ràng hôm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện chấn động tinh thần nhưng tất cả mọi chuyện trở nên mơ hồ không rõ, chỉ có cảnh đó là khắc sâu trong đầu óc của nàng, cực kỳ sắc nét. Cũng có thể do cảnh tượng đó quá sâu sắc, vậy nên mới khiến những cảnh tượng khác trở nên mờ nhạt.
Đối diện với Lý Thanh Sơn? Đừng có đùa.
Đái Mộng Phàm lắc đầu. Sở dĩ nàng dám quán triệt hoàn toàn lệnh của Quy Hải Linh Tôn là vì nàng đoán được Lý Thanh Sơn không thể trở lại Nhân Gian Đạo được. Nếu không hắn chắc chắn sẽ bị Vô Dục Thiên Cung phái Lục Đinh Lục Giáp Thần Tướng đi tiêu diệt, thậm chí là cho một vị Chân Tiên giáng xuống xử lý.
Cho dù Lý Thanh Sơn lẻn vào Vạn Tượng Thành thì trong thành còn có Quy Hải Linh Tôn trấn giữ, cộng thêm đại trận thủ sơn do Thượng Tông môn chủ bày ra, có là Tà Thần cũng khó thoát khỏi cái chết.
Cơ hội gặp lại duy nhất chỉ e chính là chiến trường Ma Vực.
Mà theo nàng biết, Ma tộc đang rút lui toàn quân, để lại rất nhiều lãnh thổ. Hiện giờ đã có vô số hòa thượng của Tịnh Thổ Tông ào ào xuất quan đi lọc sạch Ma thổ, thu hồi lại những vùng đất bị cướp mất. Vừa rút vừa tiến như vậy thì chắc chắn sẽ không có trận đại chiến nào bùng ra trong thời gian ngắn được.
Dù sao các chức Đại sư tỷ này không thích cũng phải làm, thay vì sợ bóng sợ gió thì chẳng bằng buông tay luôn, lợi dụng thân phận này để lấy được càng nhiều tài nguyên hơn, nhanh chóng tu thành Nhân Tiên. Chỉ vậy thì khi đại kiếp thiên địa tới mới có một chút sức mạnh để tự vệ, dù đụng mặt Lý Thanh Sơn thì ít ra vẫn có sức bảo vệ bản thân, thậm chí là đánh một trận!
"Không, vẫn thôi đi, ta nên cách xa hắn hơn mới phải!"
Hình ảnh Lý Thanh Sơn khi đối mặt với Ma Thần lại xuất hiện trong đầu Đái Mộng Phàm, khiến nàng vội vã bỏ qua suy nghĩ đánh một trận với hắn.
Địa vị của Nhân Tiên tôn quý, không phải người mà Tà Thần có thể so sánh được, đồ sứ sao có thể so với lọ sành được.
Nói tóm lại, cho dù Lý Thanh Sơn có hung ác hơn đi nữa thì cũng chỉ là con cọp bị nhốt trong lồng, ngay cả một cọng lông của nàng cũng không làm gì được.
Nghĩ tới đây nàng yên tâm hơn, bật cười đắc ý, khinh thường nói.
"Hừ, ai bảo thích làm Ma tộc!"