Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3159. Dưới Gốc Bồ Đề

Trong Bách Thảo Viên, dưới gốc bồ đề.

Lý Phượng Nguyên đang nhắm mắt minh tưởng thì đột nhiên rơi lệ đầy mặt, trên khuôn mặt đẹp đẽ lộ vẻ buồn rầu.

Cửu Sắc Lộc thu hình ảnh này vào mắt, cảm xúc không đành lòng dâng trào:

"Dù sao tên tiểu tử này vẫn còn trẻ, tuy rằng giọng điệu nhiệt huyết gan dạ nhưng tới cùng vẫn không kiên cường được như phụ thân hắn. Nếu tính theo tuổi tác của con người thì hắn vẫn chỉ là một đứa bé. Bây giờ đại nạn đổ xuống đầu, sao hắn có thể không sợ được chứ?"

Cùng lúc đó, trong giấc mộng về Đại Lôi Âm Tự, Lý Phượng Nguyên sờ lên mặt, kinh ngạc nhìn bàn tay ướt nước mắt:

"Ồ, thứ gì đây? Tại sao ta lại khóc?"

Cảnh trong mơ hắn từng trải qua rất nhiều lần, chuyện bị hủy diệt của Đại Lôi Âm Tự không phải tin tức mới gì với hắn. Chẳng hiểu sao mà bây giờ lại chạm tới cảm xúc.

Hắn ngẫm nghĩ một hồi mới hiểu ra:

"Ta đang sợ chết!"

Tham sống sợ chết, đó là cảm xúc bình thường nhất của tất cả sinh linh trên đời này.

Linh Quy tuy thọ, vẫn có lúc chết. Thần Long cưỡi mây, cũng có lúc thành tro bụi.

Nhưng Phượng Hoàng lại là trường hợp ngoại lệ, không chỉ khác những sinh linh bình thường, mà trong số các Thần Linh trời sinh, nó cũng là ngoại lệ duy nhất.

Phượng Hoàng có thể dùng Niết Bàn để vượt ra khỏi vận mệnh Hoại Không, vừa sinh ra đã có tuổi thọ vô tận, vì vậy mới không có khái niệm chết.

Thật ra ví dụ của Cửu Sắc Lộc đã sai, loài người chia cuộc đời ngắn ngủi mấy chục năm của mình thành mấy giai đoạn, bắt đầu từ sơ sinh, trẻ con, thiếu niên, thanh niên...

Nhưng Phượng Hoàng không thể phân chia như vậy được, bởi vị Phượng Hoàng có tuổi thọ "vô tận". Hắn vừa là trẻ con, vừa là người già, thay đổi liên tục không ngừng bởi vì hắn có thể Niết Bàn.

Vả lại Lý Phượng Nguyên dũng cảm hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Cửu Sắc Lộc, sự dũng cảm quyết đoán đó được truyền thừa từ Lý Thanh Sơn, lý niệm này đã quán thông toàn bộ tinh thần của hắn. Bởi vì hắn chưa từng trải qua những cảm xúc vui buồn như Lý Thanh Sơn nên sự dũng cảm đó còn thuần túy hơn cả chính chủ.

Sở dĩ bây giờ rơi lệ là vì đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được "có hạn", cũng chính là cái chết mà người đời hay gọi.

Lý Phượng Nguyên cúi đầu nhìn mũi chân chăm chú, một bước này chỉ có con đường chết, dù thắng hay bại đều chắc chắn phải chết.

Cho dù cuối cùng Lý Thanh Sơn chiến thắng tất cả kẻ địch mạnh, trở thành Thiên Đế trên Cửu Trùng Thiên thì cũng không thể nhúng tay vào Lục Đạo Luân Hồi và ba ngàn thế giới để cứu mạng hắn.

Trong trận đại kiếp thiên địa này, Lý Thanh Sơn thắng bại không rõ, còn việc hắn sống hay chết thì đã định.

Kiến hôi còn phải sống tạm bợ, là Phượng Hoàng thần điểu thì thế nào chứ?

Lý Phượng Nguyên không biết những Phượng Hoàng khác sẽ lựa chọn như thế nào, nhưng hắn là con của Lý Thanh Sơn. Hắn mỉm cười lau nước mắt, ung dung bước về phía trước, nhìn cái chết như chốn thuộc về.

Khi cất bước đi ra, tất cả mọi thứ trước mặt, dù là điện đài lầu các hay là tăng chúng Già Lam đều hóa thành mây bụi. Ánh hào quang xanh vàng đỏ trắng đen lượn lờ quanh người hắn, giấc mộng này cuối cùng vẫn phải kết thúc.

Khi cất bước đi ra, hắn sẽ trở thành Chử Nhục Thiên Vương thực sự. Mặc dù đây chỉ là một câu nói đùa của Lý Thanh Sơn, nhưng từ xưa tới nay hắn chưa từng coi đó là một câu nói đùa, mà vẫn luôn cố gắng thực hiện được mục tiêu.

Trong lòng hắn đột nhiên hiểu ra, nảy lên quyết tâm... Đây là lần đầu tiên trong đời, cũng sắp trở thành lần cuối cùng hắn khóc vì chính mình.

Tới khi mây mù tan đi, Na Lan Đa Tự đã biến mất, trước mặt chỉ còn khu vườn trồng đầy những cây bồ đề lá vàng. Dưới chân là khoảnh sân lát gạch vàng, ánh nắng tươi sáng trên đỉnh đầu chiếu xuống làm phản xạ lên những tia sáng lấp lánh.

Nếu có Lý Thanh Sơn ở đây, chắc chắn hắn sẽ cảm thấy rất quen thuộc, vì đây chính là khu vườn mà hắn nhìn thấy khi vừa tới chốn Cực Lạc, từng ngọn cây cọng cỏ đều không có gì khác biệt. Nhưng so với những chuyện hắn từng trải qua, lâm viên này thực sự rất bình thường, gần như không để lại được chút ấn tượng nào trong đầu hắn.

Nhưng trong lòng Lý Phượng Nguyên đã có suy đoán từ lâu, vả lại hắn rất thông hiểu điển cố về Phật Gia, thoáng cái đã vạch trần được danh hiệu của lâm viên này:

"Kỳ Viên*!"

(*Vườn Jetavana hoặc Kỳ Đà Viên)

Rất lâu về trước, khi đại thừa Phật pháp chưa rõ ràng như bây giờ, thời đại mà Đại Lôi Âm Tự còn chưa được xây dựng thì đây chính là nơi các Phật đà truyền pháp. Do Cấp Cô Độc và thái tử Kỳ Đà phát tâm xây dựng, cũng là lý do đặt tên.

Nếu nói Đại Lôi Âm Tự là nơi hưng thịnh của Phật Gia thì nơi này chính là vùng đất khởi nguồn.

Lý Phượng Nguyên cất cao giọng, nói:

"Thế Tôn, ta đã tới!"

"Ngươi có biết nếu lần này đi, ngươi sẽ bị nghiệt hỏa đốt cháy, vạn kiếp bất phục."

Một giọng nói già nua đầy tang thương vang lên, vọng vọng khắp Kỳ Viên.

"Ta biết, nhưng không bao giờ hối hận."

Lần này Lý Phượng Nguyên bước lên là vì ngọn lửa kia.