Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3160. Không Thể Chiến Thắng

"Tại sao ngươi lại bước lên?"

Lý Phượng Nguyên đáp:

"Vì gánh vác tội nghiệt của Lý Thanh Sơn!"

Nghiệp hỏa và lôi kiếp là hai thứ vận hành trong thiên địa đại lộ, ngay cả Thần Tiên cũng không tránh thoát được. Con đường mà Lý Thanh Sơn đi chắc chắn sẽ tạo ra vô số tạo nghiệp, ắt phải bị nghiệp hỏa thiêu đốt. Nếu không có ai gánh vác thay hắn thì hắn không thể chiến thắng được.

"Lý Thanh Sơn có tội gì?"

Giọng nói kia hỏi ngược lại.

Lý Phượng Nguyên bật cười, chính hắn cũng cảm thấy Lý Thanh Sơn không phạm tội gì.

"Đi đi! Nếu trong lòng ngươi chỉ có tình phụ tử thì không phải môn đồ của ta."

Lý Phượng Nguyên như vừa nghe thấy tiếng sấm, đột nhiên hiểu ra:

"Ta gánh vác tội của chúng sinh, chịu khổ vì chúng sinh."

"Thế nào là từ, thế nào là bi, chúng sinh của ngươi là ai?"

Lý Phượng Nguyên không thể trả lời được, mức độ chênh lệch Phượng Hoàng thần điểu và chúng sinh vô cùng lớn, mà ngay vừa rồi hắn còn không hiểu chết là gì. Chúng sinh có liên quan gì tới hắn chứ?

"Nếu coi bản thân là Thần Linh, coi chúng sinh là kiến hôi; coi bản thân là chủ nhân, coi chúng sinh là nô bộc. Thì dẫu có đức hiếu sinh, có lòng nhân từ cũng không phải là người thuộc về Ngã Phật."

"Chúng sinh ngang hàng."

Lý Phượng Nguyên đột nhiên nói:

"Đây chính là lý do ngươi lựa chọn đại lão cha sao? Giao pháp tắc đại đạo của Chốn Cực Lạc cho hắn, khiến hắn trở thành kẻ đứng đầu Ma Vực."

"Là Lý Thanh Sơn lựa chọn trở thành Lý Thanh Sơn, là Lý Thanh Sơn lựa chọn trở thành người đứng đầu Ma Vực."

Lý Phượng Nguyên bật cười:

"Đúng vậy, đâu ai thay Lý Thanh Sơn lựa chọn được chứ? Ngay cả người làm Tôn Sư cả đời như ngươi cũng thế. Nếu ngươi thật sự đại từ đại bi như người đời hay nói, không gì không thể làm thì thế giới Đại Thiên này làm gì có nơi nào là bể khổ."

Sau đó quả quyết nói tiếp:

"Nếu ngươi từ bi nghĩa là ngươi vô năng. Nếu ngươi có năng lực, vậy ngươi không từ bi."

Tuy hắn quy y Ngã Phật, nhưng hắn không đặc biệt tôn sùng khi đối diện với Chí Tôn Phật Gia, người là sự tồn tại tối cao nhất trong các Chư Thiên Thần Phật, hắn vẫn có thể cười nói như thường.

Giọng nói kia im lặng một lúc, mới thở dài:

"Thần thông không địch lại nghiệp lực."

Dường như giọng nói trở nên già nua hơn.

Lý Phượng Nguyên hỏi ngược lại:

"Thế nào gọi là nghiệp lực?"

Hắn bước đi vì nghiệp hỏa, nhưng cuối cùng "nghiệp" là thứ gì thì hắn không hiểu rõ lắm. Trong kinh phật có rất nhiều cách giải thích, không thể gộp thành một được.

"Nhân quả."

"Có nhân ắt có quả?"

"Có nhân ắt có quả."

"Thì ra là vậy, thần thông chính là nghiệp lực!"

Lý Phượng Nguyên lập tức hiểu ra ngay, trở nên thông suốt hơn.

Ba ngàn đại đạo có vô số pháp thuật, cuối cùng cũng chỉ là nhân quả mà thôi.

Trong tu hành đạo, từ tụ tập linh khí cho tới lưu chuyển pháp lực, rồi tới thi triển pháp thuật cũng chỉ là một phần của nhân quả. Không có pháp lực lưu chuyển thì không thể thi triển pháp thuật, không tụ tập linh khí thì không thể lưu chuyển pháp lực.

Thế nhân kinh sợ và bội phục trước uy năng to lớn của pháp thuật thần thông có thể chuyển núi lấp biển, nhưng về bản chất lại không khác gì so với mấy bài quyền cước vung tay đá chân của người phàm. Chẳng qua người phàm không tụ tập linh khí, chỉ ăn cơm mà thôi.

Rất lâu về trước, bài học đầu tiên mà Lý Thanh Sơn học được trên con đường tu hành chính là ăn thịt.

Thế nên "Thần thông mới không địch lại nghiệp lực", bởi vì thần thông vốn là nghiệp lực. Vậy nên vị Tôn Sư tung hoành ngang dọc một đời cũng không thể gánh vác được tất cả nhân quả, cũng không được gọi là "không gì không thể".

Lý Phượng Nguyên đã biết được câu trả lời cho tất cả vấn đề:

"Lần này ta bước tới không phải vì Lý Thanh Sơn, không phải vì chúng sinh, mà là gánh vác nhân quả của ta. Nếu không có Lý Thanh Sơn thì không có Lý Phượng Nguyên, ta dựa vào Lý Thanh Sơn, vì vậy ta phải gánh vác quả thay hắn."

"Tuy rằng Phượng Hoàng có thể thoát khỏi sinh tử, nhưng không thể thoát khỏi nhân quả. Trong tình huống này Phượng Hoàng không khác gì người phàm, người phàm không khác gì kiến hôi, bởi vì chúng sinh ngang hàng, cũng tức là... Ta là chúng sinh."

Lý Phượng Nguyên hoàn toàn hiểu rõ, trong lòng không khỏi nảy sinh lòng nghi ngờ, thậm chí ngay cả nỗi sợ với cái chết cũng biến mất. Hắn cảm thấy nếu nhân quả đã cho phép tất có lý lẽ riêng. Sinh tử thay đổi liên tục vốn là vì một vật.

Tuy rằng tộc Phượng Hoàng có tuổi thọ vô tận, nhưng chưa từng nghe nói có chỉ Phượng Hoàng thời thượng cổ nào sống tới bây giờ. Tuy bất tử, nhưng không thể không chết. Số lượng Phượng Hoàng ngày càng thưa thớt, chắc là phải gánh chịu nhân quả của chính mình.

Giọng nói kia khẽ mỉm cười, nói:

"Đúng vậy, ngươi tới gần đây đi!"

Lý Phượng Nguyên thả lòng hơn một chút, biết mình đã vượt qua khảo nghiệm, có thể đi tìm chết tiếp bèn đi sâu vào lâm viên hơn.

Nhưng sau khi trải qua lần thông suốt vừa rồi, đầu óc hắn chuyển động nhanh chóng, tim đập thình thịch như đánh trống, mãi vẫn không thể bình tĩnh lại được. Hắn đột nhiên cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, ngoài Lý Thanh Sơn ra thì trên người mình dường như có nhân quả sâu hơn. Tuy nhiên nó giống như một cánh cửa vậy, tạm thời không thể nào đột phá được.