Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3161. Nguyên Thủy Phượng Hoàng

Chờ tới khi đi sâu vào lâm viên hơn, cuối cùng cũng nhìn thấy hình dáng của Phật Tổ, ngài không hề vàng lóa mắt và khuôn mặt tròn trịa như mấy pho tượng trong chùa miếu, ngược lại mặt mũi tiều tụy, đôi mắt cong như chim ưng. Thoạt nhìn giống như một vị lão tăng bình thường đang ngồi trong Kỳ Viên, không có điểm nào đặc biệt cả.

Khóe miệng kéo xuống và cái mũi ưng thật cao làm khuôn mặt ngài càng thêm khó chịu, nếu có người phàm nào bắt gặp ngài trên đường chưa chắc đã chịu bố thí cho ngài một bát cơm.

Trong lòng Lý Phượng Nguyên cảm thấy thân thiết kỳ lạ, giống như huyết mạch tương liên. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cánh cửa đó mở rộng, lập tức hiểu thấu đáo tất cả nhân quả.

Hắn khó tin nói:

"Ngươi là... Nguyên Thủy Phượng Hoàng?"

Mây đen cuồn cuộn như mặc thuỷ, cuồng phong rít gào trên biển khơi, sóng lớn ngút trời, cơn bão trên biển gần như không bình yên một giây phút nào. Liên tục đẩy từng cơn gió bắc lạnh rùng mình tới Nhân Gian Đạo.

Trong cơn bão kinh hoàng, một ngọn núi cao trồi lên khỏi mặt biển, đứng sừng sững trên biển cả giống một người khổng lồ, cánh tay giơ cao lên chạm vào màn mây trời.

Bốn bề ngọn núi cao lớn là sườn dốc hiểm trở, đá vụn lởm chởm. Khi có cơn gió nào thổi qua sẽ phát ra những tiếng rít gào tựa như có hàng triệu con thú dữ sắp sống dậy.

Nó vốn là một ngọn núi lửa không còn hoạt động, nâng cao dần qua các triều đại, hiện giờ nó đã vô cùng nguy nga cao lớn. Hình dạng không còn giống những hòn đảo bình thường nữa, tên gọi cũng được thay đổi vô số lần.

Huyền Minh động phủ... Đây là tên gọi bây giờ của nó, chủ nhân đời trước là Lâm Huyền, còn chủ nhân bây giờ là Lý Thanh Sơn. Cả hai người đều là Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông, hay nói đúng hơn, từng là Đại sư huynh.

Lúc này có một luồng độn quang bay vọt tới, độn quang xanh ngắt, sáng chói mắt, không hề che dấu dấu tích hoạt động của mình. Khi tới gần ngọn núi khổng lồ, luồng độn quang kia hạ xuống, dừng lại sát mặt biển. Đó chính là Bì Dương Thu, người đứng đầu Thiên Phủ Ty của Vạn Tượng Tông, nay phụng lệnh Đại sư tỷ Đái Mộng Phàm tới đây thu hồi lại động phủ.

Bì Dương Thu ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, vẻ mặt tối tăm.

"Nếu Lý Thanh Sơn đã đọa vào Ma Vực thì có lẽ hắn sẽ không dám quay lại Nhân Gian Đạo, khả năng cao tòa động phủ này sẽ bị bỏ. Nhiệm vụ lần này chỉ có hữu kinh vô hiểm."

Nhưng khi hắn ta nâng mắt lên nhìn ngọn núi lớn màu đen, trong đầu không khỏi liên tưởng tới bóng lưng của Lý Thanh Sơn.

Trong cuộc chiến bên ngoài Hắc Vân Thành, bóng lưng của người nọ thống soái vạn quân, lực chiến với Ma Thần.

Bất kỳ ai từng trải qua trận chiến đó đều không thể nào quên được hình ảnh này.

Lúc đó Lý Thanh Sơn cũng mới chỉ là Dương Thần tu sĩ giống hắn ta, bây giờ đã vượt qua sự khác biệt giữa Tiên Phàm, trở thành một Nhân Tiên, à không, trở thành Tà Thần rồi thì sẽ kinh khủng tới mức nào?

"Đái Mộng Phàm chết tiệt!"

Bì Dương Thu thầm mắng trong lòng, tuy rằng hắn ta mới chỉ phỏng đoán như vậy, nhưng từ xưa tới nay Lý Thanh Sơn luôn là người làm ra những chuyện không ngờ. Nếu hắn thực sự ở lại Huyền Minh động phủ thì bây giờ hắn ta phá trận chẳng khác nào đi tìm cái chết.

Nhưng nếu không làm gì, thì khi quay về Vạn Tượng Tông cũng sẽ gặp kết quả không tốt tương tự.

Trong lúc tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, Bì Dương Thu vái chào sát đất về phía ngọn núi, cất cao giọng nói:

"Đại sư huynh, Bì Dương Thu tới bái kiến!"

Lễ nghi vừa cung kính vừa chu toàn, giống như bề tôi đang bái kiến quân vương.

Trước khi tới đây Bì Dương Thu đã tính toán kỹ càng, nếu Lý Thanh Sơn có trong đó thật thì hắn ta sẽ giả vờ như không có chuyện gì, ôn chút chuyện sau đó quay về Vạn Tượng Thành báo cáo nhiệm vụ thất bại. Dù sao cũng không ai yêu cầu hắn ta phải chiến thắng một Tà Thần.

Nhưng nếu Ma tính của Lý Thanh Sơn quá sâu, không quan tâm tới tình xưa, không bỏ qua cho hắn ta thì hắn ta chỉ đành đọa vào Ma Vực cùng Lý Thanh Sơn.

Đó gần như là kết quả xấu nhất, nếu thực sự không thể thay đổi được thì hắn ta sẽ không ở chung phe với Ma tộc. Không phải vì những thứ như "Chính tà khác biệt", "Thiện ác thị phi", mà bởi vì từ xưa tới nay hắn ta luôn nghĩ Ma tộc không thể lật trời được, làm gì có ai muốn gia nhập vào thế lực chắc chắn sẽ thất bại chứ?

Trừ trường hợp đầu óc người đó có vấn đề! Đúng, Lý Thanh Sơn chắc chắn có vấn đề về đầu óc. Tuy rằng mạnh thật, nhưng đầu óc có vấn đề. Lòng Bì Dương Thu tin chắc điều này.

Giọng nói của hắn ta mang theo pháp lực vang xa khắp thiên địa, lấn át luôn cả tiếng cuồng phong gầm thét.

Đầu hắn ta úp xuống quảng tụ, lặng lẽ dỏng tai lên, đếm từng hơi thở, cẩn thận lắng nghe.