Mãi tới khi tiếng động của hắn ta tản đi, đếm mười lần hơi thở nhưng trong đất trời chỉ có tiếng gió rít gào, Huyền Minh động phủ vẫn lặng yên như đã chết.
Bì Dương Thu mừng thầm trong lòng:
"Quả nhiên tên tiểu tử kia không còn ở Nhân Gian Đạo."
Nhưng hắn ta vẫn không dám khinh thường, vái thêm một cái nữa, cất cao giọng nói:
"Đại sư huynh, ta tới rồi!"
Vái thêm cái nữa, nhưng không sâu như vừa rồi, eo chỉ hơi cong một chút. Dù sao Lý Thanh Sơn cũng không phải người để ý lễ tiết, dù hắn thực sự có ở bên trong thì cũng không trách tội.
Huyền Minh động phủ lặng yên không tiếng động.
Bì Dương Thu thở phào một hơi, gần như yên tâm hoàn toàn. Hắn ta cười nhạo bản thân cẩn thận quá đà, nhưng vẫn gào lên gọi không ngừng:
"Lý Thanh Sơn, ta tới rồi!"
Coi như thăm dò lần cuối cùng.
Cuối cùng cũng xác nhận Lý Thanh Sơn không có ở đây, Bì Dương Thuh thở phào một hơi, sau đó rút một cuốn trúc giản ra từ trong ống tay áo ném lên không trung. Miếng trúc hóa thành hai mươi bốn luồng thanh quang bay tản ra khắp bầu trời, hóa thành hai mươi bốn tấm màn ánh sáng bao vây xung quanh Huyền Minh động phủ, chiếu rọi lẫn nhau, hòa thành một thể, hình ảnh rời rạc nhưng không tiêu tán.
Giống như lập nên một trận pháp mới ở bên ngoài Huyền Minh thủ sơn đại trận, muốn dùng trận phá trận.
Không phải tự nhiên Đái Mộng Phàm lại sắp xếp hắn ta đi phá trận, Bì Dương Thu là người đứng đầu Thiên Phủ Ty, am hiểu nhất chính là trận pháp. Cuốn trúc giản đơn giản này chính là bảo vật bản mệnh của hắn, được đặt tên là Động Địa Trúc Thư, chuyên dùng để phá trận.
Hắn ta từng dùng thứ này phá không biết bao nhiêu trận pháp, cướp đoạt không biết bao nhiêu động phủ mới có được tu vi như bây giờ.
Lẽ ra Bì Dương Thu đã vô cùng quen thuộc đại trận thủ sơn của Huyền Minh động phủ này rồi. Năm xưa Lý Thanh Sơn tới đây phá trận cũng cần tới sự giúp đỡ của hắn ta mới thành công được. Vả lại bây giờ không có ai làm chủ đại trận bên trong động phủ, uy năng biến hóa của trận pháp đã suy giảm rất nhiều. Cộng thêm có Động Địa Trúc Thư hạn chế nên vận chuyển vô cùng chậm chạp, gần như đánh mất hoàn toàn khả năng phòng ngự.
Chưa tới nửa ngày Bì Dương Thu đã phá trận thành công. Lúc vừa phá trận xong, đầu hắn ta căng chặt như dây đàn, lo sợ Lý Thanh Sơn có thể lao ra ngoài tính sổ với hắn ta bất kỳ lúc nào. Bây giờ mới yên tâm hoàn toàn, không khỏi nở nụ cười sung sướng.
Thu hồi đại trận thủ sơn tương đương với thu hồi động phủ, hoàn thành nhiệm vụ. Bì Dương Thu vừa định biến thành độn quang quay về Vạn Tượng Thành báo cáo nhiệm vụ với Đái Mộng Phàm, một suy nghĩ đột nhiên nảy lên:
"Nếu trong động phủ không có người thì tại sao ta không vào trong đó nhìn trộm thử chứ, vốn đã động tay vào rồi tại sao không thuận tay lấy đồ."
Động phủ là nơi quan trọng đối với tu hành giả, thường chứa toàn bộ tài sản của người đó. Lai lịch của Lý Thanh Sơn rất bí ẩn, lại thừa kế toàn bộ tài sản của Đại sư huynh tiền nhiệm Lâm Huyền, sau trận đánh bên ngoài Hắc Vân Thành cũng lấy được lượng lớn tài nguyên.
Bì Dương Thu từng làm loại chuyện này rất nhiều lần, cũng đã trở thành thói quen của hắn ta rồi. Nhưng khi hắn ta ngẩng đầu lên nhìn ngọn núi lớn đen sì kia, không hiểu sao lại thấy ớn lạnh. Giống như bóng người màu đen khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Tuy nhiên lòng tham bên trong hắn ta lại đang hừng hực như lửa đốt:
"Hừ, cầu phú quý trong nguy hiểm! Bây giờ đại kiếp thiên địa sắp tới rồi, cần tụ tập tài nguyên mưu cầu đột phá Tiên Nhân. Tuy rằng Lý Thanh Sơn đáng sợ thật, nhưng Bì Dương Thu ta sao có thể bị một bóng hình dọa sợ được."
Bì Dương Thu hạ quyết tâm bay lên đỉnh ngọn núi, tiến vào Huyền Minh động phủ qua miệng núi lửa.
Nếu nhìn từ trên cao xuống, miệng núi lửa đen nhánh tựa như vực sâu khổng lồ đang nuốt một con sâu nhỏ.
Bì Dương Thu vừa bay vào miệng núi lửa, sóng gió từ bốn phương tám hướng lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn cơn mưa đêm lất phất rơi xuống vực sâu cùng hắn ta.
Bì Dương Thu thả chậm người từ từ hạ xuống, nhưng sâu trong bóng tối yên tĩnh dần xuất hiện một chút tiếng động, tựa như có người đang thì thầm bàn tán bên tai. Nam nữ già trẻ có đủ, hòa vào làm một, nhỏ như muỗi kêu nhưng vô cùng đau đớn bi ai.
Hắn ta giật mình kinh ngạc, khi cẩn thận lắng nghe thì tất cả tiếng động đều biến mất, trở về yên tĩnh giống như đó chỉ là ảo giác của hắn ta.
Nhưng khi hắn ta chỉ vừa phân tâm thì những tiếng động kia lại xuất hiện trong bóng tối, mang theo cảm giác ớn lạnh chìm vào từng lỗ chân lông trên người hắn ta.
Đột nhiên cảm giác không đúng, nhưng không thể nói ra được vấn đề từ chỗ nào. Muốn rút lui ra khỏi Huyền Minh động phủ nhưng lòng tham lại hừng hực lên không thể át chết được, chỉ đành rơi xuống vực sâu tiếp, giống như đắm chìm trong cơn ác mộng không thể tỉnh lại.
Tất cả đều mất khống chế...