Tất cả mọi người sợ ngây người. Tên kia chỉ là tu sĩ Trúc Cơ nhưng lại dám nói như vậy với một tu sĩ Dương Thần.

"To gan!"

Vương Tuấn Hưng nghiêm giọng quát mắng, nhưng có hơi ngoài mạnh trong yếu. Hắn ta loáng thoáng nhận ra bóng dáng của nam nhân kia trên người Đồng Đại Công, gợi lên nỗi sợ sâu đậm trong lòng hắn ta.

Chỉ có Lãnh Uyên là tỉnh bơ, cơ mưa phùn xối xả đột nhiên hóa thành tuyết bay khắp trời, làm thời tiết trở nên giá lạnh, hà hơi thành băng. Cự thú dưới chân gầm lên một tiếng thê lương, kinh thiên động địa, đằng đằng sát khí.

"Đồng Đại Công, ngươi biết ngươi sẽ phạm tội gì không?"

Lãnh Uyên gằn từng câu từng chữ, hắn ta cũng thấy được bóng dáng của người kia trên người Đồng Đại Công, cảm xúc chán ghét mạnh mẽ dâng đầy lồng ngực. Người như vậy, phải chết!

"Ta biết, không phải là chết thôi à? Dù sao lão tử cũng từng chết rồi, ngươi hù ai chứ?"

Xoẹt! Đồng Đại Công rút đao khỏi vỏ, đặt ngang cổ:

"Cái mạng của ta là do Lý Thanh Sơn cho, hôm nay ta trả lại cho hắn!"

Vành mắt hắn trừng như sắp nứt ra, nghiến chặt hàm răng, tay nắm chặt cán đao hơi dùng lực. Lưỡi đau ấn vào cổ, máu tươi phun ra ngoài nhuộm đỏ nửa người hắn.

Hắn không hề thả lỏng chút nào, ấn mạnh từng chút cứa vào máu thịt. Dọc theo kẽ hở xương cốt cắt đứt xương cổ, thoáng cái đã cắt đứt hơn nửa cần cổ cường tráng.

Mãi tới khi cắt đứng cổ hoàn toàn, tay phải hắn túm chặt búi tóc trên đỉnh đầu, nhấc đầu lên xoay một vòng cho mọi người nhìn. Sau đó ngả ngửa xuống đất.

Máu tươi tràn ra, đầu lăn sang một bên, vệt đỏ trong mắt dần mờ nhạt. Tình huống rất đáng sợ, nhưng hắn không hề sợ hãi.

"Thiên tử giận giữ, thây nằm trăm dặm, máu chảy ngàn dặm."

Sức mạnh và địa vị của Lãnh Uyên đâu phải một vương giả nào ở phàm trần có thể so sánh được. Một khi hắn ta nổi giận, tuyết rơi trăm dặm, nước biển đông cứng, không chỉ những đệ tử bình thường câm như hến mà ngay cả những đệ tử Chân Truyền khác cũng phải kính nể hắn ta phần nào.

Bởi vì hắn ta không chỉ là tu sĩ Dương Thần, mà còn đại diện cho luật pháp uy nghiêm của Vạn Tượng Tông, làm địch với hắn ta nghĩa là làm địch với cả Vạn Tượng Tông.

Nhưng lúc này máu tươi đỏ rực như lửa đang chậm rãi bao trùm mặt đất phủ đầy băng sương, đỏ nhức mắt trong bóng tối.

Một bông tuyết hình lục giác rơi xuống máu tươi tức khắc bị nhuộm đỏ, hòa tan vào máu.

"Thất phu giận giữ, máu bắn ba thước", có thể hủy diệt, không thể bị đánh bại. Dù khó chống lại nhưng không bao giờ chịu khuất phục!

Khi mưa đông lại thành tuyết, nước kết thành băng, thời gian tựa như bị đông cứng lại theo.

Tất cả mọi người không nói thành lời, dù là Ty chủ Luật Pháp Ty mắt cao hơn đầu, hay là những người vây xem đều chìm vào im lặng.

Chỉ nghe thấy tiếng bông tuyết rơi lã chã, dần phủ kín thi thể không đầu.

Máu không hề lạnh!

Các quân sĩ vây thành một vòng bên cạnh thi thể, pho tượng cũng bất động giống như đang mặc niệm, cũng có thể là đang trầm tư.

La giáo úy nghiến răng ken két, trợn to mắt nhìn dòng máu đỏ kia. Hắn ta và Đồng Đại Công không thuộc một đội, cấp bậc cũng cao thấp khác nhau nên không được coi là thân quen. Trừ những lúc nhận thưởng từng gặp vài lần ra thì gần như là người xa lạ.

Nhưng đó là máu đồng bào!

Trên chiến trường, máu đồng bào phải dùng máu địch đổi lại.

Áo quần ngươi thiếu để dùng, thì cùng ta mặc cùng chung áo gòn.

Bây giờ hắn không chỉ không báo được thù, mà còn phải cúi đầu lấy lòng trước Đồng Đại Công bị bức chết. Khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục mạnh mẽ.

Đúng vậy, là sỉ nhục!

Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục! Bị sỉ nhục bởi lời thề bảo vệ tông môn! Bị sỉ nhục khi bị Tuần Sát quan dẫn tới nơi này! Bị Chấp Pháp quan sai bảo biến ngón tay thành vũ khí là sỉ nhục! Bị mọi người vây xem như khỉ là sự sỉ nhục!

Nhưng sỉ nhục lớn nhất không phải từ người ngoài, mà là do chính mình. Bản thân vậy mà lại khuất phục, vung lên một đao kia, chứ không làm giống như Đồng Đại Công.

Rắc! Răng nghiến vỡ vụn, cảm giác đau như bị lửa thiêu, trong miệng nồng nặc mùi máu tanh. Nhưng hắn tựa như vừa thức tỉnh, biết bản thân đang làm gì, cảm giác sỉ nhục ấy ngày càng bùng lên mãnh liệt, đau khổ tới phát điên. Sâu trong đôi mắt xuất hiện hai ánh sáng đỏ rực, tựa như hai đốm lửa nhỏ.

Đôi mắt sáng bừng trong bóng tối, không chỉ mình hắn có cảm giác này!

Lãnh Uyên sững sờ, hắn ta thả sát ý ra ngoài tựa như đấm vào khoảng không vậy.

Hắn ta định giết Đồng Đại Công để làm gương, là lời cảnh cáo, nhưng những muốn Đồng Đại Công hối hận với hành vi của bản thân mà cón muốn khiến tất cả người đứng xem sợ hãi sự nghiêm minh của luật pháp, không dám trì trệ thêm.

Nhưng pháp luật uy nghiêm của hắn ta lại bất lực trước lòng quyết tâm liều chết. Dân không sợ chết, có thể làm gì được một cỗ thi thể đã chết chứ.

Lãnh Uyên nhìn chăm chú vào pho tượng đã vô cùng tàn tạ kia, đột nhiên hiểu tại sao bản thân lại ghét Lý Thanh Sơn như vậy. Dù là lúc vừa nhập môn hay là sau khi trở thành Đại sư huynh, cho dù từng chịu ân cứu mạng của hắn trong trận chiến bên ngoài Hắc Vân Thành cũng không có chút hảo cảm nào.