Bởi vì không có luật pháp nào chế ước được nam nhân kia, hắn luôn tính toán để tránh thoát tất cả trói buộc, cũng chưa từng sợ hãi bất kỳ hình phạt nào.

Lúc này hắn ta đột nhiên cảm giác được bầu không khí nơi này không đúng, những quân sĩ này coi như đã vạch rõ giới hạn với Lý Thanh Sơn, không thể ép họ thêm được nữa. Giờ là lúc kết thúc tất cả mọi chuyện!

"Hủy diệt, hủy diệt cho ta! Không được để lại bất kỳ dấu vết nào, nếu không kết quả của các ngươi sẽ như hắn!"

Dưới chân Lãnh Uyên đột nhiên vang lên tiếng gầm gừ.

Vương Tuấn Hưng nhìn vào dòng máu tươi đỏ thắm, đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi. Hắn ta lia mắt nhìn về phía pho tượng nguy nga, cảm giác như pho tượng đang nhìn mình, hắn ta vội lui về phía sau như bị điện giật.

Nhưng hắn ta lại nhớ về những năm tháng hoang mang như chó nhà có tang, bị Lý Thanh Sơn bắt nạt đầy khuất nhục. Đúng vậy, Lý Thanh Sơn đã không còn ở đây, đó chỉ là một pho tượng nát mà thôi. Vì vậy hắn ta lại ra lệnh cho đám quân sĩ, ánh mắt đỏ quạch có phần điên cuồng.

"Không tốt rồi!"

Lãnh Uyên giật mình, thực lòng muốn khiến Vương Tuấn Hưng chết vì lạnh.

"Câm miệng!"

La giáo úy đột nhiên gầm lên, cõi lòng thống khổ như vừa tìm được điểm đột phá.

"Ngươi nói gì? Ngươi cũng muốn chết?"

Vương Tuấn Hưng rêu rao, căn bản không đặt tu sĩ Kim Đan vào mắt.

Ngay sau đó, tất cả quân sĩ cùng quay đầu nhìn về phía hắn ta, từng đôi mắt lóe lên hồng quang trong bóng tối.

Thoáng cái quân khí ngưng kết, sát khí bùng lên. Họ đâu còn là những tu hành giả tầng chót, rõ ràng là những con thú dữ.

Cự thú nằm dưới chân Lãnh Uyên giống như sài lang, con ngươi nó co rụt lại, nước đá trên người dựng đứng như cảm giác được uy hiếp.

Vương Tuấn Hưng chỉ là tu sĩ Nguyên Anh, chưa bao giờ tới Hắc Vân Thành, đã bao giờ từng gặp chiến trận như vậy đâu. Lúc này hắn ta bị dọa sợ tái mặt, lùi về phía sau liên tục. Không để ý bãi nước đọng dưới chân đã biến thành băng, vì thế trượt chân ngã dập mông xuống đất.

Đám quân sĩ bật cười, tiếng cười đầy khinh thường, hận bản thân lại bị một tên tiểu nhân như này xúi giục. Bọn họ cười nói như thường, tựa như vừa tìm lại kiêu ngạo trong lòng, không coi ai ở nơi này là gì. Dù là Vương Tuấn Hưng hay là Lãnh Uyên, hoặc là cả cái Vạn Tượng Tông to lớn này.

"Đại Công nói đúng, nếu không có tướng quân thì chúng ta đã chết hết rồi!"

Một quân sĩ trầm giọng nói.

"Ha, dù còn sống thì cũng không có ai coi chúng ta ra gì. Lúc đầu vẫn tưởng mình là một phần nào đó, kết quả chẳng khác nào con chó bị quát tới quát lui cả!"

Một quân sĩ khác cười khẩy.

"Phi! Tên họ Ngô kia, họ Ngô kia, ngươi nghĩ mình là thứ gì chữ, không tự nghĩ bản thân mình là gì hả? Ngoài tướng quân ra ai để ngươi vào mắt chứ?"

"Ừ ừ ừ, ta sai rồi, dám để người ta đặt vào mắt, sau này ta sẽ thay đổi! Nhưng ta cảm thấy tướng quân không sai. Các ngươi đừng trừng ta như vậy, ha, nếu tướng quân coi chúng ta như một con chó, mặc kệ chúng ta chết ở Hắc Vân Thành thì bây giờ hắn cũng không bị bắt nạt như vậy. Hầy, không làm nổi chuyện vong ân phụ nghĩa, không bằng heo chó như thế được!"

"Ai, ai nói không phải chứ? Cho có một cục xương nó còn biết vẫy đuôi với ta, không cắn ngược lại ta, chúng ta bây giờ ngay cả chó cũng không bằng!"

"Thôi, vậy để ta tạ tội với tướng quân!"

Vị quân sĩ họ Ngô vượt lên đám người, tới phía trước pho tượng của Lý Thanh Sơn rồi quỳ một chân xuống đất, vái theo kiểu nhà mình sau đó rút đao khỏi vỏ, đặt ngang cổ.

Một cái đầu rơi xuống mặt biển, dòng máu tươi nóng hổi bắn ra, rơi xuống mặt băng theo bông tuyết.

"Lão Ngô đừng vội, chờ ta!"

Quân sĩ vừa nói chuyện với hắn vội vàng bước lên, cũng quỳ một chân chào kiểu nhà binh, sau đó lại cầm đao lên cắt cổ.

Đầu rơi xuống đất, máu nóng hôi hổi phun ra, nhiễm đỏ một vùng biển băng.

Các quân sĩ người trước vừa ngã xuống người sau đã tiến lên, từng người bước lên làm y như hành động của những người đi trước. Nhưng lần này không ai kháng cự, trái lại càng rất vội vàng.

Vô tình, mặt đất tích tụ một lớp tuyết trắng thật mỏng, máu tươi chảy giàn giụa thôn tính biên giới tuyết trắng, tỏa ra hơi nóng hầm hập hòa tan từng bông tuyết.

Vương Tuấn Hưng cảm giác được ánh mắt lạnh giá như băng sau lưng, hoảng sợ quay đầu lại, nói:

"Lãnh sư huynh, bọn họ điên rồi, tất cả bọn họ đều điên rồi, mau giết toàn bộ bọn họ đi. Đánh tan hồn phách, khiến bọn họ mãi mãi không được siêu sinh!"