Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3174. Chức Trách Của Cốt Yêu

Vương Tuấn Hưng vừa nói dứt lời đã dẫn tới sự chán ghét của mọi người. Dù là tu hành giả của những môn phái khác hay là đồng môn Vạn Tượng Tông, ngay cả các đồng liêu trong Luật Pháp Ty của hắn ta cũng đồng loạt cau mày.

Mọi người đều là tu hành giả, một khi hồn phi phách tán thì đồng nghĩa với việc không thể đi vào Luân Hồi, chết hoàn toàn, kết cục còn thảm hại hơn cả sinh lão bệnh tử của người phàm. Ngay cả khi đấu pháp cùng địch, trừ phi có thâm thù đại hận, nếu không cũng chẳng tùy tiện ra tay ngoan độc như vậy.

Mà những quân sĩ này lại không phải kẻ địch, cùng là đệ tử Vạn Tượng Tông, là sư huynh đệ đồng môn của Vương Tuấn Hưng. Họ chưa từng làm ra những chuyện nguy hại tới tông môn, quanh năm canh giữ ở biên cương Hắc Vân Thành, lập công lớn vì tông môn.

Thật ra chức trách cốt yếu của Đại sư huynh Vạn Tượng Tông giống bọn họ, vinh dự quân nhân là cơ sở đạo đức không thể dao động trong Vạn Tượng Tông. Các quân sĩ vô tư cứng cỏi dám liều chết khiến mọi người ở nơi này không thể không kính trọng hơn.

Vì vậy cho dù họ không muốn vạch rõ giới hạn với Lý Thanh Sơn, dính líu không rõ ràng với Ma tộc, nhưng làm gì cũng phải có giới hạn. Bây giờ họ đã lấy cái chết chứng minh, hoàn toàn cắt đứt khả năng phản bội tông môn.

Vậy mà Vương Tuấn Hưng lại nói muốn khiến họ hồn phi phách tán, lời nói này còn độc ác hơn cả Ma tộc.

Vương Tuấn Hưng cảm nhận được địch ý của mọi người, hắn ta lập tức ủ rũ hơn. Bị dọa sợ, nhưng không rõ sợ cái gì.

Cõi lòng luôn lạnh băng của Lãnh Uyên bây giờ sôi trào lửa giận, rất hận tên ngu xuẩn Vương Tuấn Hưng kia. Tên này đang thu hút phẫn hận cho Luật Pháp Ty.

"Không phải do tên ngu xuẩn này công báo tư thù, lên tiếng khiêu khích thì mọi chuyện đâu tới nỗi này? Lúc đầu mình không nên nhận hắn vào Luật Pháp Ty..."

Nhưng hắn ta chẳng đặt những quân sĩ tầng chót này vào mắt, không cũng chẳng mặc kệ Vương Tuấn Hưng hung hăng càn quấy.

Ban đầu hắn ta nghĩ một đám người hầu, thư đông tầng chót nhất cộng lại chẳng địch nổi một cánh tay của hắn ta, giờ còn không có Đại sư huynh làm chủ cho bọn họ thì sẽ không dám cãi lại ý hắn ta và luật pháp của Vạn Tượng Tông. Hắn ta cho họ cơ hội vạch rõ giới hạn với Ma Vực coi như rất ưu ái họ rồi.

Nhưng chuyện đã tới bước này rồi, là vì Ty chủ Luật Pháp Ty hắn ta không làm tròn bổn phận của mình.

Không thể tiếp tục được nữa!

Lãnh Uyên nâng tay lên, mắt lóe hàn quang, pháp lực ngưng kết vừa định ra tay.

"Lãnh sư huynh, ta gọi ngươi một tiếng sư huynh lần cuối cùng!"

La giáo úy hiên ngang nói:

"Ân cứu mạng của tướng quân với chúng ta và tình đồng bào không thể vạch rõ giới hạn! Ngươi có Luật Pháp thì chúng ta có lựa chọn của mình."

Nét mặt hắn đầy bực tức, nói tiếp:

"Chúng ta canh phòng ở biên phòng cả đời, chống đỡ Ma tộc, tuyệt không hai lòng với tông môn. Dù sau này Lý Thanh Sơn thực sự dẫn Ma tộc đánh tới ta cũng sẽ không niệm ân tình, không để ý đại nghĩa, chắc chắn sẽ tử chiến một trận với hắn! Ta tin tướng quân cũng không trách chúng ta. Được chết trận trong tay hắn, ta không hề hận."

Tuy không tiếp xúc quá nhiều với Lý Thanh Sơn, nhưng không hiểu sao họ luôn cảm thấy tin tưởng hắn, tựa như từng quen biết rất nhiều năm.

Hắn có thể tưởng tượng ra được cảnh này: Bọn họ gặp nhau trên chiến trường, nhưng hiện ở hai phe đối địch nhau, phe ngã xuống không có cảm thấy oán hận. Nếu có thể dùng mạng đổi mạng thì lại càng tốt hơn! Có lẽ một ngày nào đó họ sẽ gặp lại ở A Tu La Đạo, thoát khỏi thân phận nhân và ma, vậy thì hắn vẫn nguyện đi theo Lý Thanh Sơn chinh chiến trời nam đất bắc, tôn kính gọi là Tướng quân.

Chứ không phải quơ đao với pho tượng của Lý Thanh Sơn, mở miệng chửi là gian tế, tựa như chưa từng nhận lấy ân huệ của người này.

Tất cả suy cho cùng chỉ là tình cảm giữa các chiến sĩ, không cần Lãnh Uyên thừa nhận, cũng không phải thứ mà Đái Mộng Phàm sẽ hiểu được.

Hắn thở dài, nói:

"Nhưng nếu hôm nay tông môn không tin bọn ta, còn nghĩ bọn ta là trâu chó cỏ rác, tùy tiện chỉ trích thì chúng ta cần gì phải chịu nhục vô nghĩa nữa. Nếu ngươi muốn bọn ta hồn phi phách tán, vậy thì như ngươi muốn. Nhưng nếu muốn bọn ta tiếp tục cống hiến vì Vạn Tượng Tông..."

Hắn kiên định lắc đầu, nói:

"Đó là chuyện không thể!"

Nói xong hắn xoay người đi về phía biển băng, các đồng bào của hắn đang chờ ở đó.

Hồn phi phách tán, có gì mà sợ.

Lãnh Uyên không nói được gì, thu hồi ý lạnh trong mắt, pháp lực dần tản đi. Trong mắt xuất hiện nét mờ mịt, trái tim đống băng xuất hiện vết nứt, hắn ta đột nhiên nghi ngờ không biết bản thân có đang làm sai không.

Từ ban đầu, hắn ta thực sự nên kéo bọn họ ra khỏi quân đội, có nên tôn trọng ý nguyện của họ hay không?

Nhưng hắn ta chỉ làm việc theo luật pháp, tuân theo ý định của Đại sư tỷ Đái Mộng Phàm, muốn họ vạch rõ giới hạn với Lý Thanh Sơn.