Cửu Sắc Lộc lao nhanh trong ma quật đen nhánh, nói to:

"Hóa ra tên tiểu tử này chính là ngọn nguồn của đại kiếp thiên địa, đối thủ của hắn chính là chư Thiên Thần Phật đấy. Này Mộc Đầu, chúng ta thực sự phải đứng ở phe hắn hay sao? Nhưng hình như hắn đối xử không tệ với ngươi, có thể coi là một núi dựa mạnh mẽ..."

Nàng đột nhiên ngừng nói, đột nhiên phát hiện vẻ mặt Nguyễn Dao Trúc lúc này tràn ngập đau khổ và mơ hồ.

Hóa ra cho dù có thành Nhân Tiên cũng có những vấn đề không thể suy nghĩ ra được, hóa ra dáng vẻ quả quyết phóng khoáng của nàng hồi nãy đều là giả vờ. Nàng chỉ không muốn hắn phải buồn bã.

Lý Thanh Sơn ôm một bụng tâm sự lúc này cảm thấy vô cùng sung sướng. Hắn nhìn về phía Lý Phượng Nguyên, mỉm cười nói:

"Tiểu tử, ngươi cũng tới Ma Vực đi! Bây giờ Ma Vực là địa bàn của phụ thân ngươi, ngươi có thể tới đó làm Thần nhị đại."

Dưới gốc cây bồ đề chết khô, Lý Phượng Nguyên nghe xong lắc đầu nói:

"Đại lão phụ, ta đã có nơi khác cần tới, ở lại đây chỉ vì muốn gặp ngươi. Hiện nên cáo từ rồi."

Lý Thanh Sơn không hỏi hắn muốn đi đầu. Nhìn trang phục và hơi thở trên người hắn cũng biết rõ con đường hắn muốn đi.

"Ầy, ngươi không muốn nói gì đó với ta hay sao?"

"Lẽ ra có rất nhiều lời muốn nói, nhưng sau khi nghe xong chuyện của ngươi..."

Lý Phượng Nguyên thở dài, vẻ mặt như cười như cảm thán, xen lẫn chế nhạo:

"Lý Thanh Sơn quả nhiên vẫn là Lý Thanh Sơn!"

Câu nói này khiến Lý Thanh Sơn hơi ngượng ngùng, trong câu chuyện hình như hắn hơi đa sầu đa cảm quá mức khiến tên tiểu tử này cười nhạo. Ngón tay búng nhẹ một cái.

Lý Phượng Nguyên kêu đau, đầu ngửa ra sau ăn một cái cốc đầu. Hắn xoa đầu tức giận nhìn Lý Thanh Sơn:

"Ngươi đã thành Thần rồi mà sao vẫn không đứng đắn chút nào!"

"Là cha thì mãi mãi vẫn là cha!"

Lý Thanh Sơn cười đắc ý. Lý Phượng Nguyên liếc mắt nhìn về phía Tử Ma đang run lẩy bầy, thầm thở dài một hơi. Hắn hiểu rõ ý nghĩa con đường mà Lý Thanh Sơn đang đi hơn Nguyễn Dao Trúc, nếu là người khác, hiện tại chắc chắn sẽ không thể cười nổi.

"Đại lão phụ, ta phải đi rồi."

"Đi đi! Chúc ngươi thuận buồm xuôi gió, không bao giờ hối hận về lựa chọn của mình."

"Tất nhiên."

Lý Phượng Nguyên chắp tay tụng Phật hiệu, một luồng Phật quang màu vàng nhạt từ trên trời giáng xuống.

Vẻ mặt Lý Thanh Sơn trở nên nghiêm túc, bên trong Phật quang ẩn chứa vĩ lực siêu phàm, ngay cả hắn của bây giờ cũng phải ngửa đầu lên nhìn.

Lý Phượng Nguyên nhìn Lý Thanh Sơn chăm chú, nói:

"Đại lão phụ, tuy rằng con đường ngươi lựa chọn đầy rẫy đau khổ, tuyệt vọng, nhưng ngươi sẽ không đơn độc một mình!"

Tắm mình trong Phật quang màu vàng, giọng nói của Lý Phượng Nguyên cũng trở nên to hơn, từ từ xa dần.

Lý Thanh Sơn như vừa giác ngộ, chờ Phật quang tiêu tán hoàn toàn hắn lại tiếp tục suy tư.

"Giờ là lúc nên đi lấy thứ kia, nhưng trước khi đi phải giải quyết hai con ruồi ở bên ngoài trước đã!"

Vạn Kiếm Phong tu hành Ngự Kiếm Thiên Thư, là Kiếm tu duy nhất trong số các đệ tử Chân Truyền. Khả năng chiến đấu chỉ đứng sau Lý Liệt Hỏa, Triều Thiên Kiêu. Nhưng nếu Lý Thanh Sơn muốn giết hắn ta thì đơn giản như bóp chết một con ruồi.

Phiền phức duy nhất ở chỗ tính cách của Kiếm tu rất cương quyết, chỉ sợ không khôn khéo khéo đưa đẩy như Bì Dương Thu. Nếu ép hắn ta quá mức, khiến hắn ta tự bạo Dương Thần thì hơi phiền phức.

Một khi mệnh đăng trong Vạn Tượng Tông của Vạn Kiếm Phong dập tắt, chắc chắn lão rùa đen kia sẽ cảnh giác.

Nhưng nếu cứ thế im lặng bỏ chạy, cứ thế bỏ qua cho hai người kia thì hắn không muốn.

Đặc biệt là Thẩm Ngọc Thư, tên kia đứng bên ngoài mắng hắn mấy chục nghìn câu, nói hết những điều xấu về hắn.

Lý Thanh Sơn nghĩ xong, nhìn về phía ba tên Phiền Não Ma và Tử Ma đang ngồi đối diện. Hắn mỉm cười, bàn tay phủ xuống.

"Đại Tự Tại Thiên ơi là Đại Tự Tại Thiên, ngươi từng dừng trên lưng lão tử, lão tử từng tu hành Tự Tại đạo của ngươi. Giao tình của chúng ta không ít, thế thì hôm nay đành mượn đội ngũ của ngươi để dùng một lát vậy!"

...

Bên ngoài Bách Thảo Viên, Vạn Kiếm Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thẩm Ngọc Thư. Vẻ mặt Thẩm Ngọc Thư lúc này vô cùng ảm đạm, mang theo chút oán hận.

Một tiếng trước hắn ta còn thề thốt chân thành bày tỏ với Vạn Kiếm Phong, nói rằng chỉ cần hắn ta nói ba hoa một lúc là có thể khiến Nguyễn Dao Trúc mở rộng Bách Thảo Viên, ngoan ngoãn giao con phượng hoàng kia ra. Nhưng hắn ta đứng bên ngoài gọi mấy nghìn lần, dù nịnh nọt khuyên bảo hay là uy hiếp rách miệng cũng không nhận được lời đáp.

"Dao Trúc, ngươi không tin ta, lại nhất quyết tin tên Lý Thanh Sơn chết tiệt kia. Đáng đời ngươi rơi vào hoàn cảnh này, sau này bị Vạn Tượng Tông đánh vào Luân Hồi, lúc đó đừng trách Thẩm Ngọc Thư này không giúp đỡ!"

Thẩm Ngọc Thư liên tục nhắc về chuyện này, Vạn Kiếm Phong càng nghe càng khinh thường.