Chẳng trách đã chung sống mấy trăm năm mà Nguyễn Dao Trúc không có hứng thú gì với tên này cả. Thế mà lại chung tình với một tên tự nhiên xuất hiện như Lý Thanh Sơn. Nếu hắn ta là Nguyễn Dao Trúc, hắn ta sẽ không bao giờ chịu kết thành đạo lữ với một người như này.

Dã tâm của Thẩm Ngọc Thư đối với Nguyễn Dao Trúc thế nào thì ở Vạn Tượng Tông không ai không biết, không ai không hiểu. Sau này còn vì chuyện tranh đoạt tình nhân với Lý Thanh Sơn mà bị hủy thân xác trong lúc quyết đấu, bị trục xuất khỏi Bách Thảo Viên. Lại sau nữa, sau khi Lý Thanh Sơn trở thành Đại sư huynh đã bị trục xuất khỏi Vạn Tượng Tông. Thẩm Ngọc Thư có thâm thù đại hận với Lý Thanh Sơn, đồng thời cũng vô cùng oán hận Nguyễn Dao Trúc.

Vạn Kiếm Phong cả đời si mê Kiếm đạo, từ xưa tới nay chưa bao giờ quan tâm tới tình nghĩa gì đó. Nhưng Đái Mộng Phàm lại có thể triệu hồi Thẩm Ngọc Thư tới thật nhanh, tình cảm tỷ muội khiến người ta lạnh chân răng.

Thẩm Ngọc Thư không để ý tới cái nhìn của Vạn Kiếm Phong. Vừa nhắc tới ba chữ Lý Thanh Sơn, nét mặt hắn ta đã vặn vẹo dữ tợn. Nếu không có Lý Thanh Sơn, bây giờ hắn ta vẫn đang làm Đại quản gia của Bách Thảo Viên, hơn nửa khả năng đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ năm, trở thành đệ tử Chân Truyền của Vạn Tượng Tông rồi. Cũng như có tư cách kết thành đạo lữ song tu với Nguyễn Dao Trúc...

Tất cả mọi chuyện đều bị Lý Thanh Sơn phá hủy!

Không một ai biết những năm qua hắn ta sống như thế nào, cũng không ai biết khi Nhậm Ngao Du tìm được hắn ta, tâm trạng của hắn ta khi đó như thế nào.

Vì vậy khi vừa về tới Vạn Tượng Tông, hắn ta đã vội vàng chạy tới Bách Thảo Viên. Thay vì nói tới khuyên Nguyễn Dao Trúc, bây giờ càng giống như muốn chạy tới đứng chứng minh cho Nguyễn Dao Trúc thấy rằng... Hắn ta đã đúng!

Tất nhiên lúc này đã không còn quan trọng, hiện tại dù Nguyễn Dao Trúc giao con phượng hoàng kia ra cũng không thể tiếp tục nắm giữ Bách Thảo Viên được nữa. Ả nữ nhân ngu xuẩn kia sẽ phải trả giá lớn cho sự ngu ngốc của mình.

Còn Thẩm Ngọc Thư này sắp trở thành chủ nhân thực sự của Bách Thảo Viên!

"Thẩm sư đệ, ngươi vào đi!"

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang ra từ bên trong Bách Thảo Viên.

"Dao Trúc!"

Thẩm Ngọc Thư ngây người, tình cảm bị nỗi hận mai một lập tức tràn ra ngoài. Hắn ta vội vàng đi về phía cánh cửa do thanh đằng dựng lên.

"Dao Trúc, ta đã tới rồi. Chỉ cần ngươi giao Bách Thảo Viên ra thì ta sẽ cầu xin tha thứ với Đái sư tỷ thay ngươi!"

Trung tâm cửa xuất hiện vầng sáng xanh đen trộn lẫn, cửa Bách Thảo Viên lần nữa mở ra.

Giọng nói kia lại vang lên:

"Vạn sư đệ, ngươi vào đây đi!"

Vạn Kiếm Phong nghe vậy cũng theo lời đi về phía cửa. Trong lòng tràn ngập ấn tượng tốt về Nguyễn Dao Trúc. Nàng lúc nào cũng tốt bụng, đáng để tín nhiệm như thế.

Đi thẳng tới trước cửa, trơ mắt nhìn Thẩm Ngọc Thư biến mất phía sau cánh cửa. Hắn ta đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, dừng chân lại:

"Không đúng, tại sao nàng lại gọi mình là sư đệ?"

Theo xếp hạng trên Vạn Tượng Bảng, hắn ta vẫn luôn là sư huynh của Nguyễn Dao Trúc.

Một bàn tay đen nhánh đột nhiên vươn ra khỏi cánh cửa, lôi Vạn Kiếm Phong vào trong.

Vạn Kiếm Phong hoảng hốt, nhưng hắn ta không kịp có phản ứng gì thì cửa đã đập vào mặt. Ánh sáng chợt lóe lên, lúc này hắn đã bị kéo vào trong Bách Thảo Viên.

Bấy giờ mới nhìn thấy rõ, hóa ra người kéo hắn ta vào là một pho tượng khổng lồ trông như người nhưng không phải người, trông như thú nhưng không phải thú. Tựa như đã ngồi ở nơi này từ thời cổ xưa, đôi mắt màu xanh rũ xuống nhìn hắn ta, vẻ mặt như cười như không. Thấp thoáng mang theo ưu tư của con người.

"Vạn sư đệ, lúc ở bên ngoài ngươi thật oai phong!"

Giọng nói trầm thấp như thể truyền ra từ dưới lòng đất, lại giống như tiếng sấm trên bầu trời. Chắc chắn không phải giọng nói mà con người có thể phát ra được. Nhưng không biết vì sao Vạn Kiếm Phong vừa nghe đã nhận ra chủ nhân của giọng nói này là ai.

"Lý Thanh Sơn?"

Thẩm Ngọc Thư như mê ngủ xông thẳng vào Bách Thảo Viên, khi nhìn xung quanh không thấy bóng dáng Nguyễn Dao Trúc đâu, chỉ nhìn thấy một bóng dáng to lớn đen thui chặn ngang trước mặt:

"Ồ, sao nơi này lại có thêm một ngọn núi rồi?"

Vừa nghe thấy ba chữ Lý Thanh Sơn, hắn ta cả kinh ngẩng phắt đầu lên nhìn. Chỉ thấy Vạn Kiếm Phong đang nằm trong lòng bàn tay người ta, Thẩm Ngọc Thư lập tức hô to:

"Vạn sư huynh!”

Bấy giờ hắn ta mới nhận ra được tình hình, sắc mặt tái nhợt, ngẩng đầu lên một cách cứng ngắc. Nhìn dọc lên theo cánh tay đang tóm Vạn Kiếm Phong, lúc này mới nhìn rõ ngọn núi đen sì khổng lồ kia lại là một người sống sờ sờ.

Uy áp vô tận từ trên trời giáng xuống, hai đầu gối Thẩm Ngọc Thư mềm nhũn. Hắn ta quỳ sụp xuống đất.

"Không... Không phải ngươi... Chuyện này không thể nào..."

Lý Thanh Sơn chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua Thẩm Ngọc Thư một cái, hắn vốn chẳng đặt tên tiểu nhân này trong lòng.

"Lý Thanh Sơn, ngươi còn dám quay về à!"