Vạn Kiếm Phong thử vùng vẫy, nhưng không thể tránh thoát khỏi bàn tay đen sì kia. Lòng trầm xuống đáy cốc, nếu người trước mặt hắn ta chỉ là phân thân của Lý Thanh Sơn thì hắn ta còn có sức đánh một trận. Nhưng Lý Thanh Sơn ở trước mặt này chắc chắn có sức mạnh Nhân Tiên, không, là sức mạnh của Tà Thần. Không phải người như hắn ta có thể chống lại được. Chỉ mới tỏa uy áp thôi đã khiến hắn ta cảm thấy khó thở rồi.

"Ta không quay về không lẽ để các ngươi lật trời luôn. Vạn sư đệ, ngươi muốn chết hay sống."

"Muốn chết thì thế nào, muốn sống thì thế nào?"

"Nếu ngươi muốn chết, bây giờ ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường, đảm bảo ngươi sẽ chết sạch sẽ, Thần hồn câu diệt."

Lý Thanh Sơn nắm chặt năm ngón tay, trong mắt xuất hiện ánh đỏ.

Vạn Kiếm Phong đột nhiên cảm giác bản thân bị nhấn chìm trong biển máu rộng lớn vô biển, không thể thở nổi.

"Nếu ngươi muốn sống, vậy hãy quy thuận ta! Ta có thể giúp ngươi vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, tu thành Nhân Tiên!"

Lúc này trong Bách Thảo Viên số lượng thảo dược còn sức sống vẫn nhiều hơn lượng cây khô héo, vẫn còn một lượng lớn linh lực có thể hấp thu được.

Mà bây giờ tu vi của Vạn Kiếm Phong đã là tu sĩ Dương Thần đỉnh phong, cách cảnh giới Nhân Tiên khoảng nửa bước. Chỉ cần tiếp nhận dẫn dắt từ Lý Thanh Sơn như Nguyễn Dao Trúc, truyền thụ thật nhiều linh lực là có thể tiếp đón lượt Thiên Kiếp thứ sáu.

"Nếu ngươi thật sự có thể giúp ta vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu thì tất nhiên ta sẽ quy thuận ngươi."

Hai mắt Vạn Kiếm Phong sáng lên, ra vẻ đã động lòng. Nhưng trong đầu lại nghĩ:

"Chỉ cần ta vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, ngươi còn chế ngự được ta à!"

Lý Thanh Sơn vừa liếc mắt đã nhìn thấy suy nghĩ của hắn ta, hắn bật cười nói:

"Ngươi nghĩ ta ngu à?"

Đột ngột ngừng cười:

"Vạn sư đệ, ra tay đi!"

"Lý Thanh Sơn, xưa nay Nhân Ma không thể cùng tồn tại, Vạn Kiếm Phong ta dù kiếm vỡ người tàn cũng không bao giờ gia nhập vào Ma tộc!"

Trường kiếm sau lưng Vạn Kiếm Phong rút khỏi vỏ, tiếng kiếm rít như tiếng rồng gầm, bay vọt lên không trung chiếu sáng Bách Thảo Viên như ban ngày

Đồng thời Dương Thần xuất khiếu, nhập vào kiếm quang chói mắt, hòa làm một với trường kiếm.

Nhân kiếm hợp nhất!

Thoáng chốc bạch quang rút lại, chỉ còn sót một tầng ánh sáng mỏng manh bao phủ ba thước xung quanh Vạn Kiếm Phong.

Vạn Kiếm Phong biết bản thân chỉ có một cơ hội ra tay, vì thế lần này chính là kiếm thức mạnh nhất của hắn, dốc toàn bộ tâm lực vào trong một chiêu này.

Kiếm thế ngưng nhưng không phát, Dương Thần bị thương nặng, muốn đả thương địch thủ thì phải đả thương bản thân trước. Ngay khi kiếm thế vọt lên mức cao nhất thì cũng chính là lúc Dương Thần vỡ tan.

Một kiếm này đủ để uy hiếp được Tà Thần!

Lúc này Vạn Kiếm Phong không còn mong cầu chạy thoát, chỉ mong có thể khiến Lý Thanh Sơn bị thương, không hổ thẹn với Kiếm tu.

Trong mắt Lý Thanh Sơn ánh lên hai mũi kiếm mang trắng toát, hắn lộ vẻ mặt xúc động, như thể đã bị uy thế của chiêu kiếm này chấn nhiếp.

Sau đó hắn nâng tay phải lên, giơ hai ngón tay lên giữa không trung rồi kẹp nhẹ một cái, kẹp trúng mũi kiếm.

"Kiếm pháp không tồi, quyết tâm cao nhưng thời gian phát động quá dài."

Quan trọng nhất là hắn ta đang đứng trong Thất Thập Nhị Hậu trận, Lý Thanh Sơn chỉ cần hơi vận chuyển trận pháp thôi cũng có thể khiến kiếm thế của Vạn Kiếm Phong tan rã.

Một kiếm rất mạnh của Vạn Kiếm Phong chưa phát ra đã bị bóp chết từ trong trứng nước. Lòng hắn ta bây giờ vô cùng bực bội, hắn ta gầm lên:

"Lý Thanh Sơn, ngươi thật hèn hạ! Dù có chết ta cũng không quy thuận ngươi."

"Vậy cũng không phải do ngươi quyết."

Đôi mắt Lý Thanh Sơn trở nên đen nhánh thâm sâu, tựa như hai hố vực sâu không thấy đáy. Vạn Kiếm Phong cảm thấy tinh thần như thoát khỏi trường kiếm, toàn bộ tinh thần đều bị hút vào cặp mắt kia.

Trong vực sâu không đáy là bóng tối vô tận, mà trong bóng tối vô tận đang có vô số âm thanh nỉ non bên tai, nam nữ già trẻ đều có. Đó là những giọng nói tràn ngập sùng bái mãnh liệt, tín ngưỡng cuồng nhiệt nhất.

Những âm thanh này ban đầu nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhanh chóng to như tiếng tụng niệm, sau đó lại trở nên ồn ào huyên náo.

Đó là tín ngưỡng và nguyện vọng của chúng sinh Ma Vực, sùng bái dâng lên tội nghiệt, đau khổ của mình cho chúa tể tối cao... Lý Thanh Sơn.

Trong lòng Vạn Kiếm Phong dâng lên cảm xúc sùng bái, nhớ lại vẻ oai hùng của Lý Thanh Sơn khi thống lĩnh đại quân bên ngoài Hắc Vân Thành. Hắn ta gần như muốn quỳ lạy Lý Thanh Sơn, nhưng lòng lại chấn động, giận giữ hét to:

"Không, ta sẽ không bao giờ sùng bái ngươi!"

Trận chiến ở Hắc Vân Thành năm xưa đã đánh một đòn vào Vạn Kiếm Phong, không phải vì đã trải qua cửu tử nhất sinh, mà là bởi vì từ Lý Liệt Hỏa cho tới Lý Thanh Sơn đều có ý chí chiến đấu vượt xa hắn. Thậm chí có một số quân sĩ bình thường còn có lòng quyết tử hơn một Kiếm tu như hắn ta. Đó là nhục nhã đối với hắn, đồng thời giúp hắn ta hiểu được vì sao bản thân mãi không thể vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu. Vì vậy hắn đã rút ra kinh nghiệm xương máu, trui luyện nên một chiêu kiếm thức coi thường cái chết, tử chiến với địch.