Tử Ma tựa như một con ve nằm bò trên cây, há to miệng hút ý niệm và sinh mệnh của Thẩm Ngọc Thư, thoáng cái đã hút không còn gì. Chỉ còn sót lại một thi thể lảo đảo ngã nhào ra đằng trước.
"Mượn luôn thân xác ngươi để dùng!"
Lý Thanh Sơn cúi người, thân thể to lớn như một ngọn núi hoàn toàn chui vào xác của Thẩm Ngọc Thư. Vươn tay chống đỡ cơ thể sắp ngã khuỵu xuống, không quay đầu lại mà vung tay lên, Tử Ma suất lĩnh hơn mười tên Phiền Não Ma chui vào hư không. Còn Vạn Kiếm Phong thì hóa thành một vệt kiếm quang phóng lên cao.
Bách Thảo Viên giống như tiến vào cuối thu, nơi nơi khô héo, tiêu điều vắng vẻ, không có sinh khí, tương ứng với câu nói trong truyền thuyết: Yêu tinh xuất thế, đao binh nổi lên khắp nơi, không để sót một cọng cây ngọn cỏ.
"Vạn Tương Tông, ta tới đây."
…
Giờ Dần canh ba, đêm dài đã hết.
Trên mặt biển tràn ngập sương mù, ngay cả tiếng sóng cũng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Đèn đuốc trong Vạn Tượng Thành trắng đêm không tắt, nhuộm màn sương mù dày đặc thành một màu vàng chói lóa.
Chân bước trên con đường lát đá bị sương mù thấm ướt, Lý Thanh Sơn đang đi trong sương mù.
Biển hiệu hai bên đường chiếu sáng lấp lánh đủ màu, tỏa ra từng vầng sáng đủ màu sắc.
Bóng người di chuyển trên trục đường chính không hề ít hơn ban ngày chút nào. Rất nhiều giọng nói vang ra từ trong màn sương, không hề yên tĩnh hơn so với ban ngày.
Đây là một tòa thành của tu hành giả, không chịu sự ràng buộc của khí hậu và thời tiết, là một tòa thành không ngủ thực thụ. Có vẻ không một ai nhận ra cơn bão đang ngày càng áp sát.
Tuy đang ở trại địch, nhưng có vẻ Lý Thanh Sơn không hề sốt ruột. Hắn vẫn bước chậm giữa phố lớn hẻm nhỏ, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi mua một bầu rượu, ăn một cái bánh bao nóng hổi coi như bữa sáng.
Có lẽ bây giờ Quy Hải Linh Tôn đang theo dõi hắn, nhưng hắn chưa muốn bại lộ thân phận nhanh như thế.
Uống một hơi cạn sạch bầu rượu, nấc một cái toàn mùi rượu, dạ dầy ấm áp vô cùng thoải mái. Hắn rất thích cái xác này của Thẩm Ngọc Thư, chưa trải qua luyện thể nên mức độ say có phần mãnh liệt hơn một chút.
Lại nói, Lý Thanh Sơn làm đệ tử Vạn Tượng Tông nhiều năm như vậy rồi, hình như có rất ít cơ hội đi dạo trong Vạn Tượng thành như bây giờ. Hiện tại được đi đây đi đó xung quanh thành, phải nhân cơ hội dạo chơi một lượt.
Tuy rằng bước chân của hắn phân tán, vẻ mặt thấm men say nhưng sâu trong đôi mắt lại vô cùng tỉnh táo.
"Quả đúng như Bì Dương Thu đã nói, đại trận này hoàn toàn không có sơ hở!"
Đại trận thủ sơn của Vạn Tượng Tông thường được gọi là Vạn Tượng trận, nhưng thực ra nó không có một cái tên cụ thể nào. Giống với việc Quy Hải Linh Tôn trông thì không tồn tại nhưng thực chất chỗ nào cũng có mặt. Huyền bí ảo diệu, tỉ mỉ toàn diện.
Bì Dương Thu làm Ty chủ Thiên Phủ Ty đã ở Vạn Tượng Thành rất nhiều năm nhưng cũng không thể hiểu rõ được biến hóa bên trong.
Ban đầu Lý Thanh Sơn nghĩ là do tu vi của Bì Dương Thu không đủ, nhưng giờ hắn phải bội phục thủ đoạn của Quy Hải Linh Tôn. Không nhịn được ngửa đầu trông lên, tầm nhìn xuyên qua từng lớp sương mù dày đặc, ghim chặt vào tòa Thiên Thư Lâu cao lớn hùng vĩ.
Thiên Thư Lâu là trung tâm của Vạn Tượng trận, vừa là bộ phận mạnh nhất, vừa là điểm yếu lớn nhất.
Lẽ ra chỉ cần đi vào trong lâu, dựa vào tu vi của phân thân này vẫn có cơ hội lớn dùng một kích phá trận trước khi Quy Hải Linh Tôn kịp phản ứng.
Tuy nhiên Quy Hải Linh Tôn đã phong tỏa Thiên Thư Lâu trước, ngăn chặn sơ hở lớn nhất này. Không rõ là do tiên tri giác ngộ sớm hay là vì tính cẩn thận, cũng có lẽ là có cả hai.
Một con Linh Quy đã vượt qua sáu lượt Thiên Kiếp, một trận pháp cao cấp nhất trong Lục Đạo Luân Hồi, nếu chỉ đơn độc một trong số đó thì Lý Thanh Sơn không đặt vào mắt. Nhưng nếu tổ hợp lại thì vô cùng khó giải quyết, tổ hợp này dù là Ma Thần cũng có thể ngăn cản được, còn nếu Tà Thần kẹt trong trận thì chỉ có con đường chết.
Lý Thanh Sơn không dám chắc bản thân có thể phá được trận.
"Vậy thì chẳng còn cách nào khác cả!"
Lý Thanh Sơn ném bầu rượu rỗng trong tay, mua thêm một bầu rượu khác ở quán rượu ven đường. Vừa uống vừa đi về phía Thiên Thư Lâu, bóng người dần khuất trong lớp sương mù đang tỏa ra đủ màu sắc.
Hiện giờ bầu trời dần hửng sáng, từng ngọn đèn tắt đi, màn sương trở nên dày đặc hơn. Có rất nhiều bóng người đi lại bên trong, tựa như xuất hiện thứ gì đó trong màn sương dày đặc.
Lý Thanh Sơn đi tới bên dưới Thiên Thư Lâu. Nó nằm trên một quảng trường rộng lớn với chu vi mười trượng, trước mặt là vách đá cao hơn mười trượng, vừa là nền phía đông Thiên Thư Lâu, vừa là Vạn Tượng Bảng danh tiếng vang dội.
Hôm nay thoạt nhìn nó có phần tối tăm mù mịt hơn do bị sương mù thấm ướt ra thì không có gì quá khác so với vách đá bình thường.
Một số tu hành giả từ bên ngoài đang đợi mặt trời mọc, khi ánh mặt trời soi lên vách đá, tất cả tên họ của đệ tử Vạn Tượng Tông sẽ hiện lên theo thứ tự. Đó là một quang cảnh trong Vạn Tượng Tông, thường được gọi là Vinh quang Thiên hạ.
Có nghĩa là: Những cái tên xuất hiện trên Bảng Vạn Tượng, thanh danh giống như ánh mặt trời chiếu khắp thiên hạ.