Vừa mang theo ý định chúc mừng tốt đẹp, vừa là tình huống trong thực tế. Cái tên Lý Thanh Sơn trong giới tu hành của Nhân Gian Đạo không ai không biết.
Nhưng bây giờ không cần nhìn cũng biết trên đó không còn tên của Lý Thanh Sơn, mà hắn cũng chẳng cần dùng cách này để người đời có thể nhớ được tên họ mình.
Chiều rộng của vách đá lên tới trăm trượng, bậc thang đá dài mười mấy trượng, phía cuối bậc thang là cửa đông Thiên Thư Lâu.
Lúc này cửa đang đóng chặt, nhưng Lý Thanh Sơn có thể phá cửa và chạy vào bên trong thử trước khi Quy Hải Linh tôn kịp phản ứng. Tuy nhiên hắn không ôm quá nhiều hy vọng, dù sao người trong câu chuyện cũng không phải một con rùa đen thật.
Hắn định đi vòng qua vách đá thì đột ngột đứng im, mày rậm nhướng lên, liếc mắt nhìn người đi đầu.
Một bóng người chậm rãi xuất hiện trong lớp sương mù dày đặc, những người xuất hiện trên quảng trường đều là những khuôn mặt Lý Thanh Sơn quen biết. Gần như tất cả đệ tử Chân Truyền của Vạn Tượng Tông đều tới đây, người cầm đầu chính là Đại sư tỷ Đái Mộng Phàm.
Những bóng người phía sau bọn họ chính là các đệ tử Nhập Thất của Vạn Tượng Tông. Người nào người nấy mặt mày nghiêm túc bày trận chờ đợi, vẻ mặt mơ hồ không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Đột nhiên nhận được lệnh của Quy Hải Linh Tôn, nói rằng có kẻ địch xâm nhập vào Vạn Tượng Tông.
Bấy giờ Lý Thanh Sơn mới nhận ra Vạn Tượng trận đã khởi động, màn sương mù dày đặc này không còn là màn sương mù bình thường nữa, không thì hắn đã nhận ra được từ lâu.
Tới tận bây giờ hắn vẫn không thể cảm giác được sự tồn tại của Quy Hải Linh Tôn.
"Thẩm Ngọc Thư, tại sao ngươi lại ở đây?"
Đái Mộng Phàm lớn giọng quát:
"Bách Thảo Viên thế nào rồi?"
Nàng nhận được lệnh của Quy Hải Linh Tôn xong thì như gặp đại địch, khi thấy người tới là Thẩm Ngọc Thư mới thở phào một hơi. Sau đó lại cảm thấy quái lạ, nếu chỉ là Thẩm Ngọc Thư thôi thì sao xứng được gọi là kẻ địch xâm nhập? Dựa vào tu vi của một tu sĩ Âm Thần, sao hắn ta có thể gây uy hiếp cho Vạn Tượng Tông được. Dù có thì Quy Hải Linh Tôn ra tay trấn áp luôn là được, cần gì phải âm thầm triệu tập tất cả đệ tử Chân Truyền.
"Tại sao ngươi lại phát hiện ra ta?"
Lý Thanh Sơn không để ý tới Đái Mộng Phàm, chỉ nâng cao giọng hỏi về phía Thiên Thư Lâu.
Hắn cảm thấy mình đã diễn được tâm cảnh của Thẩm Ngọc Thư khi được quay lại Vạn Tượng Tông, về mặt khí tức lại càng chưa làm lộ ra, Quy Hải Linh Tôn khó mà để ý tới sự tồn tại của hắn được. Cũng vì vậy mà bây giờ hắn đang cảm thấy rất tò mò.
"Hừm, có lẽ nhận ra sự khác thường thông qua tư thế đi bộ hoặc là các biểu tình nhỏ trên mặt. Với trí nhớ của lão rùa đen kia, có khả năng nhớ luôn cả độ dài từng bước chân của Thẩm Ngọc Thư, mà hôm nay hắn lại bước dài hơn bình thường mấy li chẳng hạn."
"Ngươi uống quá nhiều rượu."
Một giọng nói lạnh lùng mênh mông chọc thủng màn sương mù dày đặc, vang ra từ Thiên Thư Lâu. Chỉ có Lý Thanh Sơn và một vài đệ tử Chân Truyền có thể nghe thấy được.
"Ặc..."
Lý Thanh Sơn nhìn xuống chai rượu trong tay, hơi lúng túng một chút. Quả thực suốt đường đi hắn uống rất nhiều rượu, khoảng vài trăm bình.
"Tại sao bây giờ không rút lui đi, đừng quên cam kết lúc đầu của ngươi với ta."
Quy Hải Linh Tôn nói.
"Ầy, thế sự khó đoán mà! Ta không muốn thành địch với Vạn Tượng Tông, chỉ cần đạo hữu giao thứ đó ra đây thì ta sẽ rút lui ngay, chắc chắn không quay đầu lại. Sau này có gặp lại ta cũng sẽ nương tay!"
Đám đệ tử Chân Truyền trố mắt nhìn nhau, ngữ khí của tên Thẩm Ngọc Thư này hình như quá lớn, lại còn dám nói sẽ nương tay với Quy Hải Linh Tôn. Mà thái độ của Quy Hải Linh Tôn cũng cực kỳ kỳ lạ, dường như đang cố tình nhỏ giọng giao thiệp với tên kia, không muốn xảy ra mâu thuẫn, cũng không muốn người khác nghe thấy.
"Thứ gì?"
Quy Hải Linh Tôn hỏi.
"Vạn Tượng Thiên Thư!"
Lý Thanh Sơn đáp đầy nghiêm túc.
"Ba mươi tám cuốn Thiên Thư, ngươi đã có được mười bảy cuốn mà vẫn chưa thấy đủ?"
"Ta không cần ba mươi tám cuốn, ta chỉ cần một quyển thôi, đó là Vạn Tượng Thiên Thư thật sự!"
…
Cuối đường chân trời giáp mặt biển, một vòng sáng màu bạc dâng lên từ phía đông. Mặt trời sắp xuất hiện, nhưng màn sương mù lại ngày càng dày đặc. Tòa Thiên Thư Lâu cao lớn nguy nga thoắt ẩn thoắt hiện sau màn sương cuồn cuộn, nghiêng ngả như sắp đổ, Quy Hải Linh Tôn ở bên trong nghe xong thì im lặng.
"Vạn Tượng Thiên Thư!"
Các đệ tử Chân Truyền đều từng nghe qua về truyền thuyết này.
Trong nhận thức của họ, Vạn Tượng Thiên Thư chỉ là tên gọi chung của các Thiên Thư, tất cả Thiên Thư cộng lại chính là Vạn Tượng Thiên Thư. Theo truyền thuyết, bên trong Thiên Thư Lâu có một quyển Vạn Tượng Thiên Thư sự sự, tất cả Thiên Thư đều được diễn hóa ra từ quyển Vạn Tượng Thiên Thư này, là Vạn Tượng bao la thực sự, chứa đựng tất cả công pháp và đạo trên thế gian.