Thoáng chốc trên quảng trường lấp lánh ánh kiếm, gươm đã tuốt vỏ, khí tức bay lên kích thích màn sương dày đặc cuồn cuộn như sóng, dậy lên đập vào người Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn đứng im bất động, mỉm cười nói:

"Đái sư muội, nghe nói ngươi vừa nhậm chức đã làm vài việc chứng minh bản lĩnh của mình, nhưng toàn nhằm vào sư huynh ta."

"Ta... Ta chỉ làm việc theo lệnh, Quy Hải Linh Tôn đã tuyên bố ngươi đọa Ma Đạo, Quy Hải Linh Tôn để ta làm Đại sư tỷ, lúc đầu ta đã từ chối..."

Hai mắt Đái Mộng Phàm lóe lên, gần như không dám nhìn thẳng vào Lý Thanh Sơn. Trông nàng hệt như một đứa trẻ phạm lỗi lớn, vội vàng giải thích. Hành động này khiến các đệ tử Chân Truyền phải coi thường nàng, không ngờ nàng lại hèn nhát tới vậy.

Lúc này các đệ tử Chân Truyền đã bình tĩnh hơn, nhất là Lãnh Uyên, khi công pháp vận chuyển tinh thần hắn ta trở nên lạnh lẽo, triệt tiêu hoàn toàn chút sợ hãi trong đầu. Lý trí phán định Lý Thanh Sơn đang ở đây chỉ là một hóa thân mà thôi.

Tuy rằng bản tôn của Lý Thanh Sơn đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, nhưng tu vi của hóa thân ít nhất cũng thấp hơn một đại cảnh giới, giống như bọn họ vậy. Nếu đánh riêng lẻ, không ai dám chắc sẽ thắng được. Nhưng bây giờ chuyện này không đủ gây sợ hãi.

Lãnh Uyên lập tức thách thức:

"Lý Thanh Sơn, Nhân Ma không chung đường, nếu ngươi đã đọa vào Ma Đạo thì không còn là Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông nữa, mà là địch của bọn ta!"

Nụ cười trên mặt Lý Thanh Sơn nhạt dần, bình tĩnh đáp lại:

"Đúng, ngươi cũng là địch của ta, máu của Đồng Đại Công sẽ không chảy vô ích."

Đái Mộng Phàm kinh ngạc nhìn Lãnh Uyên, bây giờ trông hắn ta không khác nào một đứa trẻ ngu xuẩn đang chọc tức mãnh thú. Nàng ta không hiểu vì sao người này lại khiêu khích Lý Thanh Sơn, không lẽ không sợ chết? Sau đó cảm giác được các đệ tử Chân Truyền khác đang khinh bỉ mình, trong lòng không khỏi gầm lên:

"Các ngươi không cảm giác được sao? Đúng là tìm chết mà!"

Trong Vạn Tượng Tông ngoài Nhạc Thiên ra thì nàng là người am hiểu bói toán nhất trong số các đệ tử Chân Truyền.

Trong mắt nàng, thứ tràn ngập không khí không phải sương mù màu trắng, mà là tử khí đen nhánh, ép nàng không thở nổi.

Năm xưa lúc đối diện với hóa thân của Ma Thần Đào Ngột bên ngoài Hắc Vân Thành cũng không cảm thấy kinh khủng như vậy, dường như Lý Thanh Sơn chỉ cần di chuyển ngón tay thôi cũng đủ nghiền bọn họ thành bột phấn rồi.

Nàng không tin vào phán đoán lý trí, chỉ tin vào trực giác tu hành nhiều năm. Nếu không có Quy Hải Linh Tôn ở đây, có lẽ nàng đã cầu xin Lý Thanh Sơn tha thứ, hoặc là bỏ chạy càng xa càng tốt từ lâu rồi.

"Không, từ đầu mình đã không muốn tới! Là Quy Hải Linh Tôn cho đòi mọi người tới đây, chắc chắn không phải để chúng ta xem trò hay mà là muốn chúng ta tìm chết!"

Lúc này Đái Mộng Phàm đột nhiên nhận ra, ngoài Lý Liệt Hỏa đang bế Sinh Tử Quan và Vạn Kiếm Phong đang giằng co bên ngoài Bách Thảo Viên với Nguyễn Dao Dao Trúc ra thì Nhạc Thiên là người duy nhất không đáp lại lời triệu tập của các đệ tử Chân Truyền.

"Tên khốn giảo hoạt!"

Lúc này sương mù dày đặc dậy sóng cuồn cuộn, Thiên Thư Lâu hiện lên rõ ràng, giọng nói của Quy Hải Linh Tôn mênh mông như biển cả vang ra:

"Lý Thanh Sơn, Vạn Tượng Thiên Thư là chí bảo của Vạn Tượng Tông, chủ nhân lệnh ta canh phòng Vạn Tượng Tông, vậy nên không thể giao Vạn Tượng Thiên Thư cho người ngoài, lại càng không thể đưa cho một tên Ma Thần!"

Thanh âm không còn giới hạn trong quảng trường, mà truyền đi khắp phố lớn hẻm nhỏ trong Vạn Tượng Thành, chấn động biển khơi.

"Ma Thần!"

Không cần nhắc tới phản ứng của những người khác trong Vạn Tượng Thành, các đệ tử Chân Truyền hoảng sợ tái mặt, vô thức lùi về phía sau vài bước.

Chỉ có Lãnh Uyên đứng im bất động, đột nhiên quanh người xuất hiện một vòng băng chói lóa xoay tròn bao vây chặt chẽ quanh người. Tuy rằng nhờ có đặc tính của công pháp nên hắn ta không càm thấy sợ, nhưng trái tim lại như bị ghì chặt. Cự lang đang nằm sấp trở nên bất an, cụp đuôi muốn lùi bước.

Khóe miệng Đái Mộng Phàm co rút, định nói "Ta biết mà" thì đột nhiên cảm thấy mọi chuyện đã sáng tỏ, tất cả lo âu, buồn bực bất an mấy ngày qua đều vì một lý do rất cụ thể... Ác mộng đã thành sự thật... Khiến nàng ta cảm thấy nhẹ nhõm, lạnh nhạt nói:

"Nếu ta đoán không sai thì hắn chính là Yêu tinh kia."

Bây giờ không còn ai khinh bỉ nàng ta nữa, mọi người nhìn chằm chặp vào nam nhân đứng trong màn sương.

"Cũng chẳng còn cách nào khác."

Lý Thanh Sơn nhún vai, biểu cảm trên khuôn mặt vô cùng phổ thông kia biến mất, sâu trong đôi mắt lóe lên hai ánh sáng đỏ.

"Các đệ tử nghe lệnh, tru diệt hóa thân của Lý Thanh Sơn! Cuộc chiến hôm nay liên quan tới sự sống chết của tông môn, nếu ai dám lui bước..."

Quy Hải Linh Tôn chưa kịp nói xong thì Lý Thanh Sơn đã bay vọt lên trời.

Các đệ tử Chân Truyền lập tức phản ứng lại, ai cũng giống như mũi tên, chiếc cung lớn căng chặt bắn mũi tên lao vun vút.