Lãnh Uyên là người tỉnh táo nhất, cũng là người phản ứng nhanh nhạy nhất. Hắn ta không có chút động tác gì, vòng băng bay xung quanh hắn bắn ra ba nghìn sáu trăm điểm sáng lạnh. Mỗi điểm sáng đều mang theo tia nước đá mảnh nhỏ hơn cả bông tuyết, nhưng chỉ cần dính một chút tia nước đá thôi cũng đủ khiến một con cá kình bị đông cứng ngay tức khắc.

Lý Thanh Sơn đang đứng giữa không trung, chẳng khác nào mục tiêu sống cả. Hắn không tránh không né, không ngăn cản, mặc kệ ba nghìn sáu trăm điểm sáng lạnh kia bắn toàn bộ vào người, kết thành một tầng sương trắng trên cơ thể hắn. Lúc này da thịt của hắn đỏ như lửa, giống một con cua bị nấu chín, cơ thịt gồ lên, mặt nổi gân xanh vô cùng đáng sợ.

Lúc này các đệ tử Nhập Thất đứng phía sau mới phản ứng kịp, vội vàng thả pháp thuật ra.

Vương Tuấn Hưng cũng đứng trong đám người đó, mặt mày vặn vẹo không ra hình người, vừa nghe thấy ba chữ Lý Thanh Sơn đã cảm thấy như đại nạn sắp ập xuống. Hơn nữa hắn ta mơ hồ cảm giác khi ánh mắt Lý Thanh Sơn nhìn lướt qua bọn họ đã hơi dừng lại trên người hắn ta, ý tứ hàm chứa bên trong khiến toàn bộ huyết dịch trong người hắn ta chảy ngược.

Hắn ta biết rõ ràng cái chết của mấy người Đồng Đại Công có liên quan lớn tới hắn ta. Hắn ta còn từng đắc ý vì chuyện này rất lâu, dù bị khai trừ khỏi Luật Pháp Ty cũng không ân hận. Bởi vì đó là hành động báo thù của hắn ta lên Lý Thanh Sơn, mãi tới khi bị Lý Thanh Sơn quét mắt nhìn qua hắn ta mới thấy hối hận, chưa bao giờ hắn ta cảm thấy hối hận như vậy.

Ai ngờ được Lý Thanh Sơn lại tới báo thù nhanh như vậy chứ.

Cho nên hắn ta không dám giữ lại chút sức mạnh nào, gầm thét thúc giục toàn bộ pháp lực, ngưng kết thành một chiếc búa lớn bổ mạnh xuống đầu Lý Thanh Sơn.

"Đùng đùng đung đùng!"

Linh quang chọc thủng màn sương dày đặc, tràn ra khắp quảng trường. Những pháp thuật có thuộc tính khác nhau va chạm tạo ra từng chuỗi tiếng nổ, hàng vạn tia sáng chói mắt bắn ra khắp nơi.

Lý Thanh Sơn vỡ tan thành một đống sương máu, chưa kịp tản đi đã bốc hơi gần như hoàn toàn.

"Thắng!"

Vương Tuấn Hưng mừng rỡ, muốn nhảy cỡn lên.

Các đệ tử Chân Truyền kinh ngạc trố mắt ra nhìn, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

"Là do Vạn Tượng đại trận!"

Lãnh Uyên đột nhiên nói, hắn ta nhìn thấy rõ ngoài các điểm sáng lạnh hắn bắn ra thì những pháp thuật khác đều đánh vào không trung. Thân thể Lý Thanh Sơn không vỡ ra vì bị đông cứng, mà càng giống như vỡ bị phải chịu đựng áp lực vô hình.

Các đệ tử Chân Truyền khác cũng hiểu ra ngay: Đúng vậy, đây là cuộc chiến của Lý Thanh Sơn và Quy Hải Linh Tôn, bọn họ chỉ là những người trợ giúp mà thôi.

Thứ phát huy tác dụng thực sự không phải pháp thuật của bọn họ, mà là Vạn Tượng đại trận do Quy Hải Linh Tôn làm chủ, trình độ vận dụng của Quy Hải Linh Tôn với trận pháp đã vô cùng lớn, không hề lãng phí một chút sức mạnh nào. Tập trung tất cả uy năng lên người Lý Thanh Sơn, ngay cả bọn họ cũng không cảm giác được trận pháp vận chuyển.

Cả bọn thở phào nhẹ nhõm, cứ cho rằng Lý Thanh Sơn đã thành Ma Thần thì hóa thân cùng lắm chỉ là Tà Thần, ngang với tu vi của Quy Hải Linh Tôn nhưng lại ngu ngốc lén vào Vạn Tượng Thành. Để rồi rơi vào trong Vạn Tượng đại trận, tất nhiên hắn đã không còn là đối thủ của Quy Hải Linh Tôn nữa.

Vẻ mặt Đái Mộng Phàm trở nên nghiêm túc, bầu không khí tràn ngập tử khí, nỗi bất an ngày càng mãnh liệt khiến nàng không chút do dự nuốt một viên Độ Ách đan. Đây là bí bảo nàng dùng để ứng đối với đại kiếp thiên địa, có thể tăng tu vi cao gấp mấy lần trong thời gian ngắn. Đó chính là thọ nguyên quý giá nhất với tu hành giả.

Hiện tại ánh sáng chói lóa do pháp thuật va chạm nổ ra vẫn chưa tiêu tan, chỉ loáng thoáng nhìn thấy một bóng đen khổng lồ xuất hiện trong ánh sáng chói mắt.

"Là Thiên Thư Lâu sao?"

Nhưng cái bóng đen đang chuyển động.

"Không phải Thiên Thư Lâu!"

"Cẩn thận!"

Đồng tử Đái Mộng Phàm co lại, thời gian dường như trôi chậm hơn.

Một cái đầu khổng lồ từ từ lộ ra khỏi ánh sáng chói lóa, nhìn giống người nhưng không phải người, giống thú nhưng không phải thú. Trên đầu người xuất hiện cặp sừng hươu khổng lồ, nếp nhăn trên trán xếp thành một chữ "Vương", giống hươu mà không phải hươu, giống hổ mà không phải hổ. Thân thể khổng lồ như ngọn núi nhỏ lúc này tựa như đang gánh vác áp lực vô hình to lớn, sống lưng nhô cao, đầu cúi thấp xuống.

Con quái vật đó há to miệng làm lộ ra một miệng răng nanh, mặt mũi giận dữ như đang cười. Nó hít sâu một hơi, ngực nhô lên cao gần như muốn chạm vào mắt đất.

Hổ Ma Cuồng Khiếu!

Hiện giờ Vương Tuấn Hưng đứng trong đám người đã chắc chắn con quái vật kia đang dòm ngó mình. Hắn ta bị dọa sợ ngây người, không thể phản ứng lại được.

Một tên đệ tử Chân Truyền vừa hay đứng trước mặt hắn ta, ngăn cách con quái vật sau đó bị một dòng khí lưu đánh trung.