Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3205. Đệ Tử Chân Truyền

Thật ra đệ tử Chân Truyền này quỳ xuống đất không phải là để cầu xin tha thứ, mà hai tay bưng một vật thể kim loại trông vô cùng tinh xảo, giống Phục Hổ La Hán.

Đây là bí bảo của phật gia mà hắn ta tìm được trong một cổ tháp ngàn năm sau trận chiến Hắc Vân Thành, bên trong ẩn chứa lực lượng Tín Ngưỡng khổng lồ, có thể mời Phục Hổ La Hán giáng lâm. Đặc biệt là có thể khắc chế được tất cả tà ma ngoại đạo trên đời này.

Tượng kim loại không để ý tới kích thích, kim quang trên người tỏa ra, lập tức hóa thân thành Phục Hổ La Hán. Hai mắt trợn trừng, lông mày cau chặt, tay cầm một chiếc vòng vàng giơ lên cao. Hắn ta đập xuống đầu Lý Thanh Sơn, quát to:

"Phục Hổ!"

Lý Thanh Sơn không thể không đổi chiêu, chuyển quyền thành chưởng tóm chặt vòng vàng, đá mạnh một cước vào mặt tên đệ tử Chân Truyền kia.

Răng rắc! Phục Hổ La Hán chia năm xẻ bảy.

Ầm! Dương Thần tan vỡ, chết tươi tại chỗ.

Lý Thanh Sơn rút chân về, lại đi tới chỗ một tên đệ tử Chân Truyền khác.

Nhậm Ngao Du cảm thấy hai mắt tối sầm lại tựa như có một ngọn núi lớn áp sát, đè nặng khiến hắn ta cảm thấy khó thở. Đã có những tấm gương trước đó, sao hắn ta dám đánh chính diện với Lý Thanh Sơn được.

Vì thế giang rộng hai tay, bỏ luôn thân xác, Dương Thần xuất khiếu! Lúc này, Dương Thần biến ảo ra mấy nghìn Nhậm Ngao Du, mỗi tên đều lơ lửng trên không trung, tỏa ra chạy khắp nơi với tốc độ nhanh như thiểm điện.

Ở Vạn Tượng Tông, Nhậm Ngao Du là người giỏi độn pháp nhất, giờ lại chủ động bỏ thân xác, chỉ dùng Dương Thần. Không chỉ huyễn hóa ra được rất nhiều phân thân, mà mỗi phân thân đều có thể đi lại trong hư không.

Chỉ bằng chiêu này mà trong trận chiến Hắc Vân Thành ngày xưa, hóa thân của Ma Thần Đào Ngột cũng không thể làm gì được hắn ta.

"Nhậm sư đệ!"

Lý Thanh Sơn thở dài, tay trái vung vào hư không, lòng bàn tay thả ra lực hút mạnh mẽ khiến Dương Thần của Nhậm Ngao Du nhào vào lòng bàn tay hắn. Tay phải lại đập xuống một quyền, kết thúc tính mạng của Nhậm Ngao Du.

Mấy nghìn Nhậm Ngao Du đột ngột đứng yên, chậm rãi quay đầu lại nhìn Lý Thanh Sơn. Bọn họ mím môi như đang suy nghĩ điều gì, nhưng chưa kịp mở miệng nói chuyện thì đã bốc hơi trong không khí.

Lý Thanh Sơn vung quyền đá chân, mỗi lần vung lên giết chết một người. Tiếng Dương Thần vỡ vụn vang lên liên tục làm rung chuyển cả Vạn Tượng Thành.

Tất cả đệ tử Chân Truyền cảm thấy sắp phát điên tới nơi, vẻ mặt vặn vẹo vì hoảng sợ. Bọn họ không phải hạng người hèn nhát, từng trải qua vô số trận đấu mới đi được tới ngày hôm nay.

Nhưng hoàn cảnh bây giờ họ gặp phải đâu chỉ là "đấu pháp".

Đám bọn họ như heo trong chuồng đang chạy khắp nơi, bị đồ tể kéo ra làm thịt hết. Dù cố gắng chống cự hay liều mình chạy trốn thì kết quả vẫn không có gì khác biệt.

Lý Thanh Sơn chỉ đấm đá bằng những quyền cước bình thường, nếu gặp ai tỏ ra chống cự thì hắn sẽ đạp thêm một cái, còn gặp ai chạy trốn thì hắn ra bắt lại đấm thêm một quyền.

Có đệ tử Chân Truyền trước khi chết đã gào lên "Linh Tôn cứu mạng", nhưng Quy Hải Linh Tôn đã hết sức rồi. Để trấn áp Lý Thanh Sơn, thậm chí lão còn chẳng để lại chút sức lực nào để bói toán. Nếu Lý Thanh Sơn chỉ là Tà Thần bình thường thì chắc chắn không thể động đậy được, thậm chí đã hao mòn sự sống tới chết rồi.

Nhưng Lý Thanh Sơn không chỉ chống được áp lực, mà hắn còn dư sức đi đại khai sát giới. Mặc dù bị phong tỏa trong Vạn Tượng Bao La đại trận, linh khí hao tổn không thể bổ sung từ bên ngoài nhưng trên người hắn lại có linh khí của cả Bách Thảo Viên.

Chuỗi linh châu hắn đeo trên người, mỗi viên đều ẩn chứa một lượng lớn linh lực.

Không thể không nói kế hoạch của Quy Hải Linh Tôn rất thành công, Lý Thanh Sơn bị đánh bất ngờ chấm dứt bằng thất bại, con rối ngầm Bì Dương Thu cũng chưa phát huy được bao nhiêu tác dụng. Ép hắn phải dùng cách thức ngu xuẩn nhất, đánh từng quyền một. Đầu tiên phải thanh trừng toàn bộ quân cờ của Quy Hải Linh Tôn, sau đó hắn mới xông vào Thiên Thư Lâu được.

Trên người mỗi đệ tử Chân Truyền đều có một lá bài tẩy đầy rẫy uy lực kỳ lạ và mạnh mẽ, không thể đánh chết bằng một đấm được, phải tốn nhiều sức hơn một chút. Dưới sự chèn ép của Quy Hải Linh Tôn, mỗi lần giết chết một tên đệ tử Chân Truyền hắn đều tiêu hao một viên linh châu. Nếu tên nào mang theo vật cưỡi thì càng tốn sức hơn.

Hiện giờ trên người hắn còn lại chưa tới hai mươi viên linh châu. Nhưng cũng may chẳng còn lại bao nhiêu đệ tử Chân Truyền, đã vậy còn đang hoảng sợ. Nếu không có lão rùa đen kia đứng trên đầu nhìn chằm chằm thì cả bọn đã chạy tán loạn rồi. Dù bây giờ hắn đi tấn công Thiên Thư Lâu cũng không có ai dám cản trở hắn.

Nhưng đã tới nước này rồi, để tránh biến cố xảy ra, hắn lại đi thêm vài bước vậy!

Người tiếp theo chính là Đái Mộng Phàm!