Lý Thanh Sơn quét mắt nhìn xung quanh nhưng không phát hiện bóng dáng Đái Mộng Phàm đâu. Hình như từ khi hắn hóa thân thành Ngưu Ma, bắt đầu đại khai sát giới thì nàng ta đã biến mất dạng.

Nhưng chỉ cần cảm ứng sẽ phát hiện nàng ta chưa rời khỏi Vạn Tượng Thành, mà đi sang hướng khác của Thiên Thư Lâu, trốn vào trong rừng.

"Gì đây? Là đà điểu à?"

Lý Thanh Sơn xem thường, cho dù hắn bị vây trong Vạn Tượng Bao La đại trận, năng lực bị suy yếu nặng nề nhưng cũng không tới mức không tìm được nàng ta.

Đầu nghĩ ngợi nhưng tay không ngừng, lại đi thêm vài bước, đấm thêm vài quyền giết hết các đệ tử Chân Truyền còn sót lại, sau đó mới đi tìm Đái Mộng Phàm.

Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng... Tiếng Dương Thần nổ vang lên liên tục.

Mặt đất rung chuyển, tứ hải sôi trào, gió bão điên cuồng.

Không gian như hòa tan, hóa thành ánh sáng đỏ rực, dòng nước chảy xuống che kín toàn bộ Vạn Tượng Tông.

Tuy rằng mục tiêu của Lý Thanh Sơn là các đệ tử Chân Truyền, nhưng cửa thành bốc cháy cá trong ao gặp hoạ, không ai có thể thoát khỏi ảnh hưởng.

Có tên đệ tử Chân Truyền cố thu liễm khí tức, thay hình đổi dạng định trà trộn và đám người để tránh một kiếp.

Sau đó Dương Thần của hắn ta đã nổ tung trong đám người, lập tức phá nát mấy chục ngôi nhà xung quanh và vài trăm tu hành giả. Mặc dù đa phần các Dương Thần đều nổ tung giữa không trung, nhưng cũng đủ để giết chết tu hành giả cấp thấp trong chu vi mười dặm.

Khắp Vạn Tượng Thành tựa như có mạt thế giáng xuống, vô số độn quang bay lên từ Vạn Tượng Thành, tỏa ra chạy khắp nơi. Giống hệ đám chim di cư bay tán loạn vì cảm nhận cái lạnh rùng mình của mùa đông.

Quy Hải Linh Tôn không đặt họ vào mắt, những người có tu vi Dương Thần trở xuống, trừ khi có thể cấu thành quân sự, nếu không chẳng thể tạo ra chút uy hiếp nào cho Lý Thanh Sơn. Có ở lại thành cũng chỉ làm tăng tỉ lệ thương vong.

Vả lại lão đã hoàn thành mục đích của mình, việc giết chết tất cả đệ tử Chân Truyền tiêu hao rất nhiều linh khí của Lý Thanh Sơn, tiếp theo chính là đối mặt!

Hửm? Hình như có người không muốn hy sinh.

Là Đại sư tỷ của Vạn Tượng Tông, người còn sống sót cuối cùng trong các đệ tử Chân Truyền, Đái Mộng Phàm bây giờ vẫn đang đi tìm đường sống tiếp.

Đảo ngược thời gian về giờ Dần canh ba, sắc trời tối om, đêm dài sắp kết thúc, Lý Thanh Sơn vừa trở lại Vạn Tượng Thành, đang mua một bầu rượu.

Hàng loạt kiến trúc màu xanh lam ở thành tây chính là Luật Pháp Ty.

Dương Diệu Chân bị giam cần chậm rãi mở mắt, khẽ thở dài một hơi, ngừng việc tĩnh tọa đứng dậy khỏi giường đá.

Phòng tạm giam của Luật Pháp Ty rất lỏng lẻo, nàng chỉ là bị phong bế tu vi không thể sử dụng pháp thuật, nhưng không hề ảnh hưởng tới việc nàng vẫn có thể cảm nhận được luồng sức mạnh tự tin ngạo mạn và mạnh mẽ kia.

Nàng đã lên tới Kim Đan đỉnh phong, còn cách lượt Thiên Kiếp thứ ba một quãng xa. Tuy nhiên có vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ ba thì sao chứ?

Dương Diệu Chân cười khổ, dù có vượt qua bốn hay năm lượt Thiên Kiếp, trở thành tu sĩ Dương Thần cao cao tại thượng thì nàng cũng không có khả năng rời khỏi tòa địa lao này.

Địa lao sâu trăm thước, gần tầng cao nhất có một cái cửa sổ để ánh sáng chiếu vào bên trong. Sương mù buổi sớm tràn vào cửa sổ, chiếu vào tâm can khiến nàng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nàng từng nghĩ tới rất nhiều cách chết của mình: Lúc tu hành bị tẩu hỏa nhập ma, lúc độ kiếp bị lôi kiếp đánh chết, lúc hái thuốc bị yêu quái ăn thịt hoặc là trong lúc đấu pháp với tu hành giả bị kiếm đâm chết...

Tóm lại, tất cả là cách chết thường thấy của tu hành giả. Nàng không ngờ rằng, điểm cuối của mình lại ở trong tòa địa lao này, chờ đợi ngày bị trừng phạt.

"Như này chẳng khác nào người phàm cả?"

Nàng ghét cách chết như này, nhưng lại bất lực. Chỉ đành đong đưa chân dài, nhẹ nhàng bước qua bước lại trong trại giam.

Dù tình cách lạ thường thế nào, thì khi cái chết ngày càng tới gần chẳng ai có thể giữ được bình tĩnh hết. Ít nhất vẫn không nhịn được nghĩ về những việc từng xảy ra, từng chuyện, từng người một.

Kỳ lạ ở chỗ, điều nàng nhớ nhiều nhất không phải Lý Thanh Sơn, mà là Lý Quân Niên, nhi tử duy nhất của nàng.

Khuôn mặt, tay chân lúc vừa ra đời hiện ra rất rõ ràng. Lúc hắn năm sáu tuổi, khuôn mặt nghiêm túc khi đi theo nàng học tập đạo pháp... Chỉ e rằng đời này nàng sẽ không thể gặp lại con mình được nữa!

Đột nhiên nàng cảm nhận được cái chết đang tới gần từ trong những suy tư buồn bã. Vội vàng quay lại giường đá tĩnh tọa tiếp, cố gắng kiềm chế những suy tư trong đầu. Nàng muốn chết như một tu hành giả, chứ không phải như một nữ nhân. Nàng ghét khóc lóc.

Nàng nhắm mắt lại, hô hấp dần trở nên vững vàng. Nhanh chóng bước vào trạng thái tu hành, đây là việc nàng làm nhiều nhất trong đời.