Đúng lúc này, một giọng nói mênh mông như biển cả vang lên trên đỉnh đầu:
"Lý Thanh Sơn, Vạn Tượng Thư là bảo vật quý giá nhất Vạn Tượng Tông, chủ nhân ra lệnh cho ta canh giữ Vạn Tượng Tông, ta không thể đưa Vạn Tượng Thư cho người ngoài, cũng càng không thể giao cho một Ma Thần được!"
Đôi mắt đẹp của Dương Diệu Chân mở to, tưởng rằng mình đã nghe nhầm, nàng rướn cổ thuôn dài trắng nõn lên cố gắng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Một lúc lâu sau, giọng nói kia lại vang lên rất rõ ràng:
"Các đệ tử nghe lệnh, giết chết hóa thân của Lý Thanh Sơn! Cuộc chiến hôm nay liên quan tới tồn vong của tông môn, nếu ai dám lùi bước..."
Sau đó là những tiếng pháp thuật nổ vang liên tiếp.
Dương Diệu Chân bật cười, thầm nghĩ trong đầu:
"Nếu hắn đã tới, vậy ta vẫn còn sống được!"
Tuy rằng nàng chưa chắc đã hiểu hoàn toàn ý nghĩa của Ma Thần, nhưng nàng lòng tin tưởng, đó là tín nhiệm của một nữ nhân đối với nam nhân của mình.
Tất nhiên nữ nhân cũng không tin hoàn toàn nam nhân của mình lắm:
"Haiz, cũng không biết hắn còn nhớ mình hay không? Dù còn nhớ cũng chưa chắc đã biết mình bị nhốt ở chỗ này."
Lòng muốn gào lên, nhưng lại lo làm hắn rối loạn lúc chiến đấu, hoặc trở thành con tin để uy hiếp hắn.
Lúc này lo được lo mất, tâm trạng phập phồng không thể tu hành tiếp được.
Thêm một lát sau, cảnh tượng trước mặt chợt lóe lên, một nữ nhân xuất hiện trước mặt Dương Diệu Chân.
Dù chỉ đứng trong bóng tối, nhưng Dương Diệu Chân vừa nhìn thoáng qua đã nhận ra đó là ai.
Bất kỳ ai trên đời, dù là nam hay nữ nhân thì chỉ cần nàng từng nhìn thấy đều sẽ không bao giờ quên được. Nàng ta không chỉ có dung mạo vừa gặp đã khó quên, có dáng người yêu kiều mềm mại mà còn có tu vi mạnh mẽ xưng hùng xưng bá, khí chất cao quý hoa lệ như nữ hoàng.
"Đái Mộng Phàm!"
Dương Diệu Chân lạnh nhạt nói:
"Ngươi tới để giết ta sao? Hay là muốn dùng ta để uy hiếp hắn?"
"Sư muội cứu ta!"
Đái Mộng Phàm tiến lên, nắm chặt hai tay Diệu Chân.
"Hả?"
Dương Diệu Chân ngạc nhiên, chớp mắt một cái, lúc này mới nhận ra Đái Mộng Phàm có điều bất thường. Đôi mắt đỏ bừng, tóc tai rối loạn, vẻ mặt trắng bệch, còn đâu uy nghiêm của "nữ hoàng" như trước nữa, thậm chí còn thấy điềm đạm đáng yêu.
Mỗi tu hành giả đều có con đường tu hành riêng, cũng vì tính cách của mỗi người khác nhau. Con đường Đái Mộng Phàm tu hành rất đơn giản, đó là "còn sống". Lúc đầu mục đích khiến nàng ta trở thành tu hành giả chính là trường sinh, bây giờ vẫn vậy không hề thay đổi.
Tất cả đều vì sự sống, còn sống là còn tất cả!
…
Dương Diệu Chân muốn chết một cách có tôn nghiêm như tu hành giả, còn Đái Mộng Phàm chỉ muốn sống. Sống lâu thêm một năm là một năm, sống lâu một ngày cũng là một ngày.
Vì vậy khi Lý Thanh Sơn hóa thành Ngưu Ma Biến, nàng ta đã cảm nhận được tử khí lan tràn như mây đen áp sát thành, cố gắng tìm kiếm một con đường sống.
Mà cái phao cứu mạng đó lại chính là Dương Diệu Chân.
Dương Diệu Chân biết, nguyên do của mọi chuyện là do Lý Thanh Sơn. Dù trở thành tân khách hay trở thành tù nhân, thậm chí bây giờ còn được Đái Mộng Phàm tôn sùng là cứu tinh cũng vậy. Nàng chỉ một lòng muốn đi theo con đường tu hành của mình, thế nhưng vẫn chẳng thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của hắn.
Thở than một câu: "Đái đạo hữu, ta và hắn đã không còn liên quan gì từ lâu! Bây giờ ngay cả chính mình còn khó bảo toàn thì sao có thể cứu ngươi được?"
"Sư muội đừng giận dỗi, Lý Thanh Sơn là người trọng tình trọng nghĩa, hắn sẽ không bỏ mặc ngươi không quan tâm đâu!"
Đái Mộng Phàm thở dài:
"Chắc chắn ngươi vẫn còn oán trách sư tỷ, nhưng ngươi cũng biết tình huống lúc đó mà. Tất cả là do Quy Hải Linh Tôn bức bách, khiến ta không thể không nhận chức vị Đại sư tỷ này. Haiz, cũng do ngươi bướng bỉnh quá, nếu ngươi chịu giả vờ vạch rõ giới hạn với Lý Thanh Sơn thì sao sư tỷ lại không chăm sóc ngươi được?"
Chưa nói dứt lời, đột nhiên Đái Mộng Phàm cảm thấy ớn lạnh từng cơn. Nàng ta lập tức nhận ra Quy Hải Linh Tôn đang để ý tới mình.
Chỉ cần Quy Hải Linh Tôn hơi nghĩ tới thôi cũng có thể khiến nàng ta nối gót Bì Dương Thu.
Tuy gần trong gang tấc nhưng Dương Diệu Chân lại không hay biết chuyện gì, chỉ phát hiện sắc mặt của Đái Mộng Phàm đã tốt lên, hệt như được tạc từ một khối ngọc tuyệt đẹp không tỳ vết làm nổi bật đôi mắt đen nhánh, màu đen như mực. Dung mạo khuynh thành tuyệt sắc bậc này ngay cả nữ nhân cũng phải thấy thương yêu.
Dương Diệu Chân định mở miệng thì một tiếng vang thật lớn đột nhiên vang lên bên ngoài cửa sổ. Tiếng động đinh tai nhức óc, ngay cả địa lao sâu hơn trăm thước cũng phải rung chuyển mạnh mẽ, đá vụn rơi lả tả xuống đầu.
Sau đó, những tiếng vang lớn nối đuôi nhau xuất hiện, lần nào vang lên cũng như muốn làm nổ tung lòng Đái Mộng Phàm, khiến nàng ta phải hạ quyết tâm ngay.
Vung tay bên trái ngăn lại đá vụn đang rơi xuống chỗ Dương Diệu Chân. Truyền một cỗ linh khí vào tay phải để giải khai cấm chế trên người Dương Diệu Chân.