Trong lòng Đái Mộng Phàm dần dần trầm xuống, khuôn mặt xinh đẹp ở trong ánh lửa lúc sáng lúc tối. Nàng ta nghĩ tới việc trốn chạy, Quy Hải Linh Tôn đang toàn lực đối phó với Lý Thanh Sơn, hơn phân nửa là không rảnh để ý tới nàng.

"Nhưng có thể trốn đi đâu?"

Lý Thanh Sơn và Quy Hải Linh Tôn, một là hóa thân Ma Thần, một là Linh Tiên mạnh mẽ, hai người đấu pháp cực kỳ kịch liệt, hơn nữa ngay từ đầu đã dốc hết toàn lực, thắng bại cũng chỉ ở trong khoảnh khắc này!

Nếu mà Lý Thanh Sơn thắng thì nàng ta không cần chạy trốn, nếu mà Lý Thanh Sơn thua thì nàng ta cũng không thể trốn thoát.

Lần này lâm trận mà phản chiến thì chắc chắn không được tha thứ. Nếu bị Vô Dục Thiên Cung bắt được thì chỉ sợ trước khi hồn phi phách tán còn phải xuống Địa Ngục nếm hết các loại cực hình một lần.

Nếu thật sự đến mức như vậy thì chẳng thà nàng tự bạo Dương Thần cho nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng nàng ta lại là loại người tuyệt đối không chịu chết, cho nên chỉ có thể sống chống đỡ chịu khổ.

"Ai, vậy thật đúng là sống không bằng chết!"

Đái Mộng Phàm đang đau lòng xót dạ thì một bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng.

“Sư phụ, hắn có thể thắng không?”

Dương Diệu Chân thấy sắc mặt Đái Mộng Phàm khó coi thì biết vị sư phụ này của mình cực kỳ sợ chết, nàng không khỏi muốn an ủi nàng ta đôi chút.

“Ngươi cảm thấy thế nào?”

Đái Mộng Phàm hỏi ngược lại.

“Tu vi đệ tử nông cạn, làm sao mà biết được? Nhưng mà…”

"Nhưng cái gì?"

"Ta chưa từng thấy hắn thua!"

Trong lòng Đái Mộng Phàm khẽ rung động, dường như nàng ta đang suy nghĩ cái gì đó. Nàng ta vừa định nói thì bỗng nhiên quay đầu lại nhìn về phía thư lâu, miệng lẩm bẩm:

"Cửa mở..."

Sau khi Lý Thanh Sơn vào bên trong thì một lát sau, một cột sáng màu trắng lao ra khỏi thư lâu, xuyên qua mặt đất, cách xa vạn dặm cũng có thể thấy được!

"Trận pháp bị phá rồi!"

Trong lòng Đái Mộng Phàm chấn động, nàng ta vỗ tay:

“Tên này đúng là lợi hại!"

Lý Thanh Sơn thắng, coi như là giữ được cái mạng này của nàng ta, không cần phải đến Địa Ngục chịu khổ một lần.

Lại bất giác lỡ lời, từ nay về sau, Lý Thanh Sơn chính là bùa bảo mệnh của nàng ta, làm sao còn dám gọi hắn là “tên này" được, bèn quay đầu dặn dò Dương Diệu Chân:

"Ngươi cũng đừng theo hắn!"

Dương Diệu Chân cố nén cười:

"Vâng, sư phụ.”

……

Trên Cửu Trùng Thiên, ngân quang bay vùn vụt, thiên mã hành không.

Một vị nữ tướng mặc giáp bạc dùng tay ấn chuôi đao, uy phong lẫm liệt đứng ngay ngắn trên xe ngựa, nàng chính là Đại sư tỷ ngày xưa của Vạn Tượng Tông, Lục Đinh Thần Tướng hiện giờ... Triều Thiên Kiêu.

Dưới bốn vó ngựa có vân khi bay lên, bờm bạc trên đầu bay múa, nhưng không có dây cương, không cần khống chế. Không phải là trí lực của nó cao hơn phần lớn phàm nhân mà con đường đã rất quen thuộc với nó.

Đây chỉ là tuần sát theo lệ của Vô Dục Thiên Cung, cho thấy Vô Dục Thiên Cung cũng không có bao nhiêu ý nghĩa thực tế đối với thủ vệ nhân gian đạo.

Ngoại trừ phải đối phó với Ma tộc xâm lấn thì nhân gian đạo luôn luôn thái bình vô sự, không hỗn loạn như yêu thú đạo và Ngạ quỷ đạo. A Tu La đạo thì ngược lại, đánh không hết, nhưng coi như đó là một loại đặc thù thái bình vô sự. Chí Vu Đạo và Địa Ngục Đạo đều do Phật môn chưởng quản, không tới lượt Thần Tướng như nàng đi tuần sát.

"Dù bên dưới xảy ra chuyện gì thì bên trên cũng không thể nhìn thấy được!"

Triều Thiên Kiêu rũ mắt nhìn xuống phía dưới: Những dãy núi cao vút trong mây, kéo dài ngàn dặm chẳng qua chỉ là một chút nếp nhăn trên mặt đất; vượt qua sông ngòi rộng lớn kia là một ít đường nhỏ quanh co khúc khuỷu. Nếu nàng không tu thành tiên, có thị lực kinh người thì quả thực không thể thấy rõ.

Cảnh sắc duy nhất đáng nhắc tới là đám mây biến ảo ngàn vạn. Bởi vì thời gian nhân gian đạo trôi qua nhanh hơn, cho nên tốc độ những đám mây cũng cực nhanh, nàng thường xuyên thấy cảnh tượng hình thành cũng như biến mất của những cơn gió lốc.

Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy, quả thực là nàng rung động không ra lời, trong lòng sinh ra vô số cảm ngộ, tâm tính tu vi lại tiến thêm một bước dài.

Nhưng sau khi nhìn nhiều lần như vậy thì nàng thấy cũng chỉ là mây mà thôi.

Cuộc sống thực tại nhàm chán hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng, rõ ràng là yêu tinh mê hoặc hiện thế nhưng cung thần tướng này của nàng lại không có đất dụng võ, thật sự là kỳ lạ.

"Sớm biết như thế, còn không bằng tọa trấn ở Hắc Vân Thành, cho dù Ma tộc đều rút đi rồi thì cũng có thể ức hiếp tên Lý Thanh Sơn kia!"

Triều Thiên Kiêu lặng lẽ cười một tiếng, nàng đang suy nghĩ ngày nghỉ lần sau lại đến nhân gian đạo đi một lần thì chợt thấy một luồng ánh sáng trắng phát ra từ dưới biển, luồng ánh sáng ấy lên thẳng tới mây xanh.

Cảnh tượng như vậy cũng không thường thấy, sắc mặt của nàng nghiêm túc, nàng nhìn lại. Chỉ thấy phía dưới vạch trắng có một luồng khói đen bốc lên, còn mơ hồ lộ ra chút ánh lửa.

"Nơi đó... hình như là... thành Vạn Tượng?"