Cách Vạn Tượng thành ba ngàn dặm về phía nam, có một hòn đảo núi lửa, nhưng khác với Huyền Minh động phủ, đây là một ngọn núi lửa đang hoạt động. Lúc này đang bốc lên khói đen cuồn cuộn, nham thạch trong miệng núi lửa sôi trào.
Một nam tử có khuôn mặt cổ sơ, thần thái uy nghiêm đang khoanh chân ngồi trong biển lửa nham thạch, chính là đại sư huynh ngày xưa của Vạn Tượng Tông... Lý Liệt Hỏa.
Sau cuộc chiến Hắc Vân Thành, hắn ta bắt đầu đóng cửa Sinh Tử Quan, để vượt qua sáu kiếp nạn, đột phá khoảng cách nhân tiên.
Sáng sớm, hắn ta cũng nhận được lệnh triệu tập của Quy Hải Linh Tôn, nhưng vẫn chưa lập tức quay về, chạy tới thành Vạn Tượng.
Tại trận chiến Hắc Vân Thành hắn ta được lợi rất nhiều, từ mấy tháng trước đã phá quan mà ra, hắn ta đã tu thành tiên. Hôm nay hắn ta đã không còn được tính là đệ tử chân truyền của Vạn Tượng tông, hơn nữa hắn ta còn đang khôi phục khí lực, củng cố tu vi, đương nhiên không chịu nhận triệu tập.
Bất quá, dù sao Vạn Tượng tông dù cũng là nhà của hắn ta, trong lòng khó tránh khỏi có chút nhớ nhung.
"Không biết Vạn Tượng tông xảy ra chuyện gì, Linh Tôn sẽ không tùy tiện triệu tập đệ tử, chẳng lẽ Ma tộc lại tới tấn công Hắc Vân thành?"
Lý Liệt Hỏa nghĩ tới nghĩ lui, hắn ta luôn cảm thấy trong lòng không yên, đúng lúc này, bỗng nhiên cảm thấy một cỗ linh lực dao động, mặc dù không quá mãnh liệt nhưng không hiểu sao câu động tiếng lòng.
Hắn ta lập tức lao ra khỏi núi lửa, bay lên trời, từ trên cao nhìn lại phương bắc, chỉ thấy giữa biển, trống trải xa xôi, có thêm một đường trắng tinh tế.
……
Cùng lúc đó, không biết trong Nhân Gian đạo có bao nhiêu tu hành giả nhìn về phía Vạn Tượng tông.
Nhạc Thiên ở nơi đó, dù thế nào cũng là đệ tử Chân Truyền, hắn ta cũng nhận được lệnh triệu tập của Quy Hải Linh Tôn.
Nhưng mà hắn ta vừa không nhận lệnh chạy tới Vạn Tượng thành, cũng không có lưu thủ động phủ, mà là đi ra ngoài thành trăm dặm, ẩn núp yên lặng quan sát kỳ biến.
Trong thành có dấu hiệu đại hung, tử khí doanh môn, nếu mà không biết tốt xấu đòi đầu xông vào thì sợ là kết cục cửu tử nhất sinh. Hơn nữa hắn ta mơ hồ đoán được nguồn gốc của điềm hung này.
Năm xưa ở trên đường Hoàng Tuyền địa ngục đạo, hắn ta đánh cuộc với Ngưu Đầu A Bàng, hắn thua thiệt lớn lại không hiểu sao mà sống sót. Từ đó về sau, hắn có thể nhìn thấy một phần cơ duyên.
Hắn ta thu hồi nụ cười không chút để ý trên mặt, sau đó nói với Tam Túc Kim Thiềm dưới chân:
"Hắc mã của ta lại thắng, hiện tại, đến phiên chúng ta đặt cược!"
Nói xong lại lộ ra một nụ cười khổ:
“Cứ như hắn đã mở ra mấy chục lần Đại, khiến ta động lòng, tim đập thình thịch!"
…
Cột sáng màu trắng co lại mãi tới khi tiêu tán, trên Thiên Thư Lâu chỉ còn lại một cái "giếng trời" đang thiêu đốt.
Một tia sáng rơi từ giếng trời xuống hắt lên khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị của Lý Thanh Sơn. Tuy rằng hắn đang ngửa mặt nhìn lên nhưng ánh mắt lại vô cùng rối loạn. Hắn không nhìn thấy gì cả, trong đầu chỉ còn sót lại ánh sáng màu trắng rực cháy.
Khi hắn chớp mắt, đôi mắt của hắn đã hồi phục một chút thần thái. Hắn loáng thoáng trông thấy giếng trời đang rút lại trên bầu trời, thoắt ẩn thoắt hiện trong làn khói đen.
Đại trận Vạn Tượng Bao La đã bị phá, linh khí cuồn cuộn tàn vào cơ thể hắn, tất cả thương tích trên người nhanh chóng khép lại. Vết thương chưa kịp khép lại thì Lý Thanh Sơn đã bay vụt lên trời, lao ra khỏi giếng trời!
Mỗi tầng trong Thiên Thư Lâu đều bị bao phủ trong khói đen và lửa cháy, cùng tràn qua giếng trời giống như hắn. Lao vụt ra khỏi miệng giếng trên đỉnh Thiên Thư Lâu, bay cao lên mấy trăm trượng tựa như một con Hỏa Long bị giam cầm đang thoát ra ngoài.
Lý Thanh Sơn đứng lơ lửng giữa làn khói đen và ngọn lửa hừng hực, dới chất hắn là Vạn Tượng Thành đã thành phế tích và Thiên Thư Lâu bị lửa thiêu rụi. Vẻ mặt của hắn trông ung dung tự nhiên, mái tóc đen nhánh chuyển động theo sóng nhiệt đang tỏa ra Ma khí.
"Giao Vạn Tượng Thiên Thư ra đây, nếu không ta giết chết ngươi."
Trên lộ đài phía đông ở tầng cao nhất của Thiên Thư Lâu, bóng dáng của Quy Hải Linh Tôn thoắt ẩn thoắt hiện trong làn khói mờ mịt. Có vẻ lưng của lão đã còng đi rất nhiều, tựa như đã già thêm một nghìn tuổi.
Lão không quay đầu lại, chỉ hỏi:
"Ngươi có biết số sách này là tâm huyết của bao nhiêu người không? Trong mỗi một cuốn sách đều có một hồn phách, còn bây giờ chúng..."
"Giao Vạn Tượng Thiên Thư ra đây!"
Lý Thanh Sơn trừng mắt, lao vụt từ trên không xuống như hổ đói vồ mồi, một móng vuốt vồ vào áo lót của Quy Hải Linh Tôn, tài năng lộ rõ. Cuồng phong nhấc lên kéo theo từng luồng khói, hắn như biến thành một con thú dữ tợn, mạnh mẽ lao lên người Quy Hải Linh Tôn.
Lý Thanh Sơn sững người, vuốt phải của hắn đâm xuyên qua lồng ngực Quy Hải Linh Tôn nhưng cảm giác như đang chạm vào một vật trống không, chứ không phải chạm vào thực thể.
Khói đen cuồn cuộn xen lẫn ánh lửa đang lặng lẽ tỏa quanh người bọn họ.