Cứ coi như Lý Liệt Hỏa thực sự đọa thành Tà Thần... Về chuyện này nàng ta vẫn luôn bận lòng... Nhưng cũng không thể công phá được Vạn Tượng Thành do Quy Hải Linh Tôn trấn áp được!

Đúng rồi, Quy Hải Linh Tôn đâu? Đừng nói lão đầu tử kia không cam lòng thành vật cưỡi, thế là phá luôn Vạn Tượng Thành chạy tới Yêu Thú Đạo đấy chứ. Khả năng không thể xảy ra duy nhất này đã trở thành chuyện có thể nhất lúc này.

Lý Thanh Sơn vẫn mỉm cười, không biện giải cũng không thừa nhận.

Lý Liệt Hỏa nói:

"Hừ, đúng là mất lý trí vì sắc, ngươi vẫn còn chưa rõ à? Hắn chính là viên Yêu tinh kia đấy!"

Câu nói mất lý trí vì sắc của Lý Liệt Hỏa làm Lý Thanh Sơn bật cười, hắn vẫn tiếp tục đằm chìm trong vui sướng khi lấy được Vạn Tượng Thiên Thư, nét mặt bây giờ có vài phần dịu dàng. Chút dữ tợn và sát phạt vừa rồi tựa như chưa từng xuất hiện vậy.

Nét mặt Triều Thiên Kiêu dịu đi, nhớ lại rất nhiều những chuyện tốt đẹp từng trải qua với Lý Thanh Sơn. Nàng ta mắng Lý Liệt Hỏa:

"Ngươi bớt nói lung tung đi, Thanh Sơn cũng giống ta, vừa vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu thôi, sao hắn có thể trở thành kẻ đứng đầu Ma Vực được chứ?"

Hiển nhiên Triều Thiên Kiêu nhậm chức tại Vô Dục Thiên Cung trên Cửu Trùng Thiên thì tin tức linh thông hơn rất nhiều so với tu hành giả ở Nhân Gian Đạo. Biết Ma Vực xuất hiện thêm một Ma Thần, không những được Thiên Ma công nhận mà còn được mười hai Ma Thần thần phục. Đó cũng là lai lịch của viên Mê Hoặc Yêu tinh kia.

Thế nhưng thân phận thật sự của kẻ đứng đầu Ma Vực vẫn là một bí ẩn, ngay cả Thần Tướng như Triều Thiên Kiêu cũng không biết.

Chư Thần giữ kín như bưng tựa như đang kiêng kỵ điều gì, cũng tựa như đang trông đợi điều gì đó.

Lý Liệt Hỏa hơi giao động, cảm thấy Triều Thiên Kiêu nói có lý. Nếu muốn hiểu hóa tinh tượng trên trời, kiểu gì cũng phải tu thành Chân Tiên. Mà mới cách đây không lâu, Lý Thanh Sơn suýt nữa bị một quyền của hắn ta đánh chết, sao có thể vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy, tu thành Chân Tiên trong thời gian ngắn được?

"Có... Có lẽ ta đã trách lầm... Không, chờ chút..."

Nét giãy giụa chợt xuất hiện trên mặt Lý Liệt Hỏa, một ngọn lửa bùng lên trong Nguyên Thần giúp hắn ta khôi phục tỉnh táo. Lại nhìn về phía Lý Thanh Sơn, thay vì nói là dịu dàng, trông hắn bây giờ càng giống Ôn Nhu Tướng làm mê đảo chúng sinh của Đại Tự Tại Thiên Ma trong truyền thuyết hơn.

Hắn ta cau mày, tay siết chặt trường thương, độ cảnh giác tăng cao.

"Đại sư tỷ, ngươi mau tỉnh táo lại đi! Nếu không phải Chân Thần thì sao có thể làm ảnh hưởng tới ngươi và ta dễ dàng như vậy được? Ngươi mà cứ u mê không tỉnh ngộ thì hôm nay chúng ta sẽ phải bỏ mạng ở đây!"

Triều Thiên Kiêu ớn lạnh, lặng lẽ vận chuyển võ lực, cơn ớn lạnh chậm rãi xông thẳng lên đầu. Nàng ta đã tu thành Nhân Tiên, đã có thể nhìn trộm Thiên Cơ. Bây giờ nàng ta chỉ đang bị mê muội bởi tình cảm, bởi nhan sắc trước mặt.

Nàng ta siết cán đao nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn giữa hố lớn. Những hình ảnh quá khứ từ khi mới quen Lý Thanh Sơn xuất hiện trong đầu: Vẻ mặt giận dữ và lúc tươi cười, cuồng vọng và sợ hãi, hèn hạ và thản nhiên... Tất cả mọi biểu cảm và tài năng siêu phàm thoát tục mang theo mị lực mà không một ngôn ngữ nào có thể hình dung được đã hun đúc lên một Lý Thanh Sơn.

Nếu hắn không phải viên Yêu tinh kia thì còn ai được nữa?

Triều Thiên Kiêu rút trường đao ra khỏi vỏ, chỉ thẳng vào Lý Thanh Sơn và nói:

"Tên khốn, ngươi lại định đùa giỡn ta!"

"Ha ha, giỏi, không hổ là Lý Liệt Hỏa!"

Lý Thanh Sơn không nhịn được khen ngợi, hắn không phải Ma Thần bình thường, mà là kẻ đứng đầu Ma Vực, suy nghĩ của chúng sinh Ma Vực làm ảnh hưởng tới hắn mọi lúc mọi nới, còn hắn cũng có thể làm ảnh hưởng suy nghĩ của người khác. Hắn gần như không phải thi triển pháp thuật, chỉ cần nhăn mày cười khẽ một cái cũng có thể mê hoặc người ta. Nhân Tiên bình thường chắc chắn không thể tỉnh táo lại nhanh như vậy.

Lúc này hắn đang tiếp nhận Vạn Tượng Thiên Thư từ Quy Hải Linh Tôn dưới chân, không những phải tập trung toàn bộ tinh thần mà thân thể cũng không thể xê dịch. Không tiện đấu pháp với người khác, phải trì hoãn thêm một lúc. Nếu không sẽ làm ngắt đường truyền, mọi chuyện sẽ đổ sông đổ bể thất bại hoàn toàn.

"Lý Thanh Sơn, ngươi làm Ma Thần cũng không sao, nhưng Vạn Tượng Tông đã làm ra chuyện gì có lỗi với ngươi chứ, sao ngươi lại... Lại..."

Triều Thiên Kiêu nhìn Vạn Tượng Tông đã thành bãi phế tích, cảm nhận linh khí đang tiêu tán trong không khí, bên trong có rất nhiều khí tức nàng ta quen thuộc. Bởi vì đây chính là nơi nàng ta lớn lên.

"Nếu mạng ta không cứng thì đã chết trong tay hai vị ở đây từ lâu rồi. Nhưng bổn Thần là người có lòng khoan dung độ lượng, không quan tâm tới hiềm khích ngày xưa nữa. Thậm chí còn thưởng thức tài năng của hai vị. Lý Liệt Hỏa, nếu ngươi tháo giáp dùng lễ đầu hàng, ngươi sẽ không mất đi Phong Thần vị. Thiên Kiêu, đừng làm Lục Đinh Thần Tướng nữa, Ma Thần ta đây nuôi ngươi."