Lý Thanh Sơn mỉm cười đưa ra lời mời với Triều Thiên Kiêu. Còn chưa nói xong thì Triều Thiên Kiêu đã đưa ra câu trả lời, đó là bằng đao.
Một luồng đao cương tựa như lụa mềm vỗ vào mặt hắn khiến mặt hắn rét lạnh. Phía cuối đao cương là khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp của Triều Thiên Kiêu, khuôn mặt phản chiếu màu xanh lam trông như Quỷ Thần được cung phụng trong miếu.
Ân tình cũ, một đao chặt đứt!
Lý Thanh Sơn đã đoán được từ trước nên không hề cảm thấy ngạc nhiên, vì nàng ta không phải Nguyễn Dao Trúc.
Ngay khi Triều Thiên Kiêu ra tay, Lý Liệt Hỏa cũng có hành động. Rầm rầm, ngọn lửa bao bọc lao vụt về phía Lý Thanh Sơn.
Nếu là Nhân Tiên bình thường, khi đối mặt với Chân Thần, cho dù đó chỉ là hóa thân cũng không thể không dè chừng và sợ hãi, dùng hết thủ đoạn, sử dụng bảy tám phần công lực để chém giết. Còn bọn họ có thể dùng toàn lực thì dùng hết, thi triển toàn bộ thủ đoạn, đánh mười phần sức lực.
Lửa cháy hừng hực, sóng nhiệt phả vào mặt. Ánh sáng rực rỡ bắn ra xung quanh lạnh thấu xương. Hai người họ giống như lửa và ánh sáng, rõ ràng là địch nhưng bây giờ lại phối hợp nhuần nhuyễn, ủy thác tính mạng lên nhau. Vả lại bọn họ đã nhìn rõ ràng tình hình bây giờ của Lý Thanh Sơn... Chỉ là một hóa thân, tu vi tương đương với bọn họ, công pháp đã bị bọn họ khắc chế. Hình như hắn còn bị Quy Hải Linh Tôn hạn chế nên không thể động đậy được.
Lần này họ liên thủ đánh một kích, phong tỏa toàn bộ đường sống của Lý Thanh Sơn. Tựa như hết sức mới lạ, ép hắn tới tuyệt cảnh, lại giống như trở về Địa Ngục Băng Sơn.
Lý Thanh Sơn thì thấy vô cùng tiếc nuối, hai người này chỉ có thể giết, không thể thu phục được. Vì thế lời hắn nói hồi nãy chỉ là lời nói đùa.
Phía sau lời nói đùa chính là sát ý.
Đoàng!
Ma khí bùng lên, bộc phát từ trong cơ thể Lý Thanh Sơn. Nụ cười mỉm biết thành nụ cười gằn, Ôn Nhu Tương hóa thành Khủng Bố Tương.
Đất trời tối sầm lại, ánh sáng và lửa nhạt và chậm dần, giống như giữa bóng tối, rõ ràng Lý Thanh Sơn đang ở rất gần nhưng thực chất lại xa vời không thể với tới.
Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa vừa tuyệt vọng và kinh khủng, nghe được vô số oán niệm của Ma tộc.
Nhưng tâm ý của họ trở nên rõ ràng và quả quyết dù bị chèn ép nặng nề, phá tan tầng u ám, dùng đao và thương đâm sâu vào cơ thể Lý Thanh Sơn!
Lý Thanh Sơn tỏ ra ngạc nhiên cúi đầu nhìn lồng ngực, như thể không lường trước được kết quả này.
Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa tỏ ra vui mừng, muốn dùng làm nổ sức mạnh tích chứa bên trong lưỡi đao và mũi thương.
Hai Nhân Tiên giỏi chém giết, bây giờ liên thủ đối phó một hóa thân. Hóa thân này không những không thể động đậy mà công pháp còn bị bọn họ khắc chế, kết quả như bây giờ giống như lẽ đương nhiên vậy.
"Không đúng!'
Lý Thanh Sơn trong trí nhớ bọn họ không hề dễ đối phó như vậy.
Thanh quang chiếu sáng khu vực u ám, Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa kinh ngạc phát hiện Lý Thanh Sơn vẫn gần ngay trước mắt như cũ, nhưng đao và mũi thương của bọn họ đã vô tình chỉ về hướng bọn họ.
Trong Kinh Phật có nói:
"Trong nhất niệm có chín mươi sát na, trong một sát na có chín mươi sinh diệt."
Từ sau khi Lý Thanh Sơn thành Thần, các loại thần thông pháp thuật đã vận chuyển tới mức tự nhiên. Biến Linh Quy thành Kính Hoa Thủy Nguyệt, dung nhập vào đạo Thiên Ma chỉ trong một suy nghĩ. Điên đảo lòng người, lựa ý hùa theo cảnh tượng Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa mong muốn để sáng tạo ra một ảo cảnh.
Con đường Lý Thanh Sơn đi không phải Đại Tự Tại, mà là Thần Ma Cửu Biển.
Tiếc rằng ở thời khắc cuối cùng, ảo cảnh này đã bị Quy Hải Linh Tôn phá.
"Chậc!"
Lý Thanh Sơn giẫm mạnh chân xuống, hòn đảo rùa lập tức rung chuyển. Người hắn phải đối phó ngoài hai vị Nhân Tiên ra thì vẫn còn một vị Yêu Tiên nữa.
….
Khi được Quy Hải Linh Tôn giúp đỡ, sau khi Triều Thiên Kiêu khó khăn phá được ảo cảnh vẫn còn thừa sức lực chuyển ngoặt lưỡi đao ngay giây cuối cùng chém xuống đỉnh đầu Lý Thanh Sơn. Như thể không bổ đôi đầu hắn được thề không bỏ qua.
Nhưng lúc cường giả tranh đoạt, chỉ có một cơ hội nhỏ nhoi. Sao Lý Thanh Sơn có thể cho nàng ta thêm cơ hội được, hắn không quay đầu mà vung tay chộp xuống, tóm được trường thương đang đâm tới của Lý Liệt Hỏa.
Hắn xì một cái, Ma khí bốc lên tựa như đang nắm que hàn, chớp mắt cái đã đốt cháy da thịt. Chỉ còn bàn tay xương xẩu đen nhánh do Ma khí hóa thành.
Lý Thanh Sơn mặc kệ không quan tâm, chỉ bật cười thản nhiên. Bàn tay đang nắm chặt trường thương nóng bỏng đột ngột đâm về phía cổ họng của Triều Thiên Kiêu. Ngay cả Lý Liệt Hỏa cũng không thể khống chế được.
Sống chết trước mặt, nét mặt Triều Thiên Kiêu đột nhiên trở nên lạnh lùng nhưng vẫn không hề có ý định tránh hay đỡ đòn.