Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3223. Lão Nhân Trong Bức Tranh

Lý Thanh Sơn thầm nghĩ:

"Quả nhiên nam nhân bạch y này chính là Thiên Thư lão nhân trong truyền thuyết."

Trong tông miếu của Vạn Tượng Tông đã hóa thành phế tích từng treo bức họa của Thái Thượng tông chủ và hai vị tông chủ khác, sau khi Lý Thanh Sơn trở thành Đại sư huynh đã được chiêm ngưỡng một lần. Trong bức họa, một lão nhân đang lim dim ôm một hòn đá nghỉ ngơi, hai đồng tử hầu hạ bên cạnh, một người ôm kiếm, một người cầm bút.

Bây giờ Lý Thanh Sơn nghĩ lại, hình như lúc đó lão nhân trong bức tranh đã liếc mắt nhìn hắn một cái. Nhưng lúc đó hắn hoàn toàn không nghĩ gì, còn bây giờ thì không chắc.

Tuy rằng nam nhân bạch y trước mặt này có dung mạo trẻ hơn rất nhiều, y phục và cách ăn mặc, khí độ lại y hệt như lão nhân trong tranh, mũ cao đai rộng, bạch y bồng bềnh, hình thể cao lớn, đường nét tuấn tú.

Chân Tiên ai cũng có pháp lực vô biên, thọ cùng trời đất, có phản lão hoàn đồng cũng không phải chuyện gì kỳ quái, huống hồ bây giờ chỉ trẻ ra mấy mươi tuổi.

Điều duy nhất Lý Thanh Sơn không hiểu là: Tại sao một kiếm vừa rồi lại không chém vào mình?

"Đồ nhi đừng nói bừa, tuy rằng vị tiểu ca này có hơi vô liêm sỉ thật, nhưng cũng không phải tiểu tử gì, mà là khách quý của Thiên Đế."

Thiên Thư lão nhân tỏ ra nghiêm túc, rút ống tay áo lại.

"Thiên Đế! Khách quý?"

Tuy rằng đã lên Cửu Trùng Thiên, nhưng với Triều Thiên Kiêu, Thiên Đế vẫn xa vời vợi, chỉ từng gặp qua một lần từ xa. Không ngờ rằng, nam nhân bị nàng cưỡi ấy lại có ngày có quan hệ với Thiên Đế.

Nàng ta trợn tròn mắt, nói:

"Sư phụ, không lẽ ngươi già rồi nên hồ đồ. Sao Thiên Đế có thể để ý tới loại người này được chứ, tên tiểu tử không những đọa làm Ma tộc, mà còn trở thành người đứng đầu Ma Vực..."

Vừa thấy có cơ hội để cười nhạo Triều Thiên Kiêu, đầu Lý Thanh Sơn lập tức mọc ra. Hắn bật cười:

"Thiên Kiêu, không lẽ ngươi chưa từng nghe qua câu này à...Muốn làm quan, phải giết người phóng hỏa để chiêu an!"

Hắn đã đoán được chuyện lần này, nam nhân khoác da gấu kia đã tự tay tặng Hiên Viên kiếm trong truyền thuyết cho hắn, còn nói phong thưởng toàn bộ thổ địa cho hắn. Cũng vì chuyện này mà Ma Thần Thao Thiết biết xong đã vô cùng giận dữ, muốn giết chết tên phản đồ của Thần Nông thị tộc là hắn.

Nhưng hắn vẫn còn ôm nghi ngờ: Tại sao nam nhân kia lại không dùng kiếm chém chết mình?

Triều Thiên Kiêu bực mình, chuyện này liên quan tới cả Thiên Đế, tên giảo quyệt Lý Thanh Sơn này có thể nói lung tung về thủ lĩnh, nhưng nàng ta là Thiên Cung Thần Tướng, không thể nói bừa được. Lúc này chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Lý Thanh Sơn, tâm trạng rất phức tạp.

Lỡ hắn được Thiên Đế coi trọng, trở thành chính Thần trên Thiên Cung thì sau này mình gặp hắn, chẳng lẽ cũng phải hành lễ với hắn.

Nhưng nếu được lựa chọn, nàng ta cũng không muốn trở thành địch của hắn.

Đột nhiên có tiếng ầm ầm vang, thể thể to lớn như một hòn đảo của Quy Hải Linh Tôn đột nhiên biến mất, đất đai sụp đổ tung tóe, hàng triệu tỉ tấn đất đá văng vào biển khơi, kích thích thành từng cơn sóng thần.

Một bóng người bay lên trời, bay tới bên cạnh Thiên Thư lão nhân:

"Chủ nhân đã quay trở lại! Đều do lỗi của ta, không nên nhận tên nghiệt tử này, thành của ngươi...Sách của ta..."

Lúc này Quy Hải Linh Tôn đâu còn dáng vẻ thâm trầm như xưa nữa, giống như hài tử uất ức khi vừa gây ra tai họa cuối cùng cũng gặp được người lớn nhà mình, cảm thấy vừa xấu hổ vừa đau lòng, càng nói giọng càng nghẹn ngào, bạt khóc.

Thiên Thư lão nhân liếc mắt nhìn thoáng qua Lý Thanh Sơn, ánh mắt sáng như điện. Trong nháy mắt tỏa ra uy áp, nhưng có thể khiến thiên địa trầm lại, cơn sóng thần bị áp xuống.

Lý Thanh Sơn lặng im rời tầm mắt, làm bộ như không xảy ra chuyện gì. Hắn không sợ uy Chân Tiên, chỉ cảm thấy mình đang không chiếm lý mà thôi.

Thiên Thư lão nhân vuốt đầu Quy Hải Linh Tôn, thở dài:

"Đứa ngốc, đừng khóc nữa, Thiên Ý khó dò, sao có thể để ngươi bói toán ra được? Vạn Tượng Thành phải gặp kiếp nạn này, còn sách của ngươi..."

Hắn ta mỉm cười, trong mắt xuất hiện chút xảo quyệt:

"Ngươi xem đây là gì?"

Nói rồi hắn ta rút một quyển trục họa trong tay áo rồi mở ra, không ngờ bên trong lại vẽ một tòa Thiên Thư Lâu.

Lý Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào bức họa, đó tất nhiên không chỉ là một bức họa mà là một thế giới mới được họa thành, Thiên Thư Lâu trong đó vẫn tồn tại chưa bị phá hủy. Không chỉ Thiên Thư Lâu, nhìn xuyên qua cửa sổ, các kệ sách vẫn được sắp xếp chỉnh tề, sách cất đầy ắp bên trong. Ánh nắng rực rỡ chiếu vào Thiên Thư Lâu, những hạt bụi chìm nổi vô định tựa như chỉ là một buổi sáng bình thường.

Thay vì nói là bản sao chép hoàn mỹ của Thiên Thư Lâu thì nó càng giống như Thiên Thư lão nhân đã dùng pháp thuật nào đó để ghìn giữ từng giây phút một của Thiên Thư Lâu vào trong bức tranh.

"Đây chính là thủ đoạn của Chân Tiên ư!"