Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3224. Không Nhiều Lời Thêm Nữa

Điều này khiến Lý Thanh Sơn nhớ tới bút tích của họa gia trong Bách gia kinh, nhưng không biết thứ này lại tuyệt diệu gấp bao nhiêu lần, có lẽ chỉ có vị vẽ ra Mặc Hải Long Vương, Ngũ Tuyệt Tiên Nhân kia mới có thể so.

Đột nhiên có một suy nghĩ nhảy lên trong lòng Lý Thanh Sơn, chờ chút, Ngũ Tuyệt Tiên Nhân...

Hắn đã trở thành Thần Linh, vả lại từ khi Linh Quy Biến đại thành hắn đã có thể cảm ứng được số mệnh U Minh, Thần Minh, nhất tâm trong lòng. Vào lúc này, dường như hắn đã cảm ứng được vận mệnh chi tuyến đang rung lên.

Khi hắn đang định mở miệng hỏi thì có vẻ Thiên Thư lão nhân dã cảm ứng được, hắn ta nhìn hắn đầy thâm ý, nói:

"Xin tiểu ca hãy chờ một lát, để ta xử lý chuyện trông tông môn, độ cao đồ của ta xong sẽ thâm đàm với ngươi."

Hóa ra trong lúc nói chuyện, Lý Liệt Hỏa sắp không xong.

Lý Thanh Sơn gật đầu, cũng không nhiều lời thêm nữa.

Hắn cảm nhận rõ ràng, tuy rằng Vạn Tượng Tông đã hóa thành hư không nhưng vị Thái Thượng tông chủ này chính là chủ nhân của nơi này, tất nhiên đã sắp xếp xong mọi việc, còn hắn cùng lắm chỉ là một vị khách xấu xa. Dù là chủ nhân có khiêm tốn lễ độ tới đâu chăng nữa cũng không ai được phép đoạt đi danh tiếng của chủ nhân.

Ngay cả khi bản tôn của hắn có ở đây, hắn cũng không có tự tin chiến thắng được.

"Địch nhân bậc này, trên cửu thiên có bao nhiêu chứ!"

Trái tim hổ ma, cúi đầu trầm ngâm.

Thiên Thư lão nhân để ý được, thầm than trong lòng:

"Haiz, không hổ là người do vị nào đó lựa chọn, người nào người nấy đều kinh tài tuyệt diễm! Ha ha, suýt nữa quyên mất, hình như bệ hạ nhà ta cũng do người đó lựa chọn mà?"

Tất nhiên hắn ta sẽ không bao giờ nói câu này ra ngoài miệng, vẫn nên quên đi thì hơn.

Lý Liệt Hỏa đang trôi lơ lửng trên mặt biển dậy sóng, hắn ta cau mày, đôi mắt nhắm nghiền, rõ ràng đã có thân thể Bán Tiên nhưng môi khô nứt, mồ hôi tuôn như mưa. Nét mặt dữ tợn thay đổi không ngừng, khi thì cuồng nộ, khi thì vui mừng, liệt hỏa quanh người bùng lên khi sáng khi tối, khi thì bùng lên mãnh liệt, lúc lại mờ nhạt như sắp tắt.

Kẻ đầu têu của tất cả, Hỗn Độn Tà Thần kia đang phát điên trong đầm lầy xong bắt đầu rơi vào Hỗn Độn, tiếp tục dạo chơi trong đầm lầy. Ngay cả khi bị Thiên Thư lão nhân chặt đứt xúc tu cũng tiếp tục khôi phục.

Tuy rằng không chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân, chủ yếu là do được Hỗn Độn Ma Vực che chở những qua đó cũng thấy được sự mạnh mẽ của nó.

Mặc dù Lý Liệt Hỏa thiện chiến, nhưng dù sao cũng mới vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, sao có thể đối kháng lại được. Bây giờ bị dính Hỗn Độn lực, tâm thần hỗn loạn, pháp lực mất khống chế, có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.

Thiên Thư lão nhân tiện tay lau nước mắt trên mặt Quy Hải Linh Tôn, sau đó cong ngón tay bắn, nước mắt hóa thành một luồng ánh sáng nhỏ màu u lam, bắn vào mi tâm của Lý Liệt Hỏa.

Nét mặt của Lý Liệt Hỏa lập tức bình tĩnh lại, Nguyên Thần bị huyền quang chiếu sáng, lý trí chiếm ưu thế. Điều tức thêm một lúc hắn ta mới từ từ mở mắt ra, đôi môi hơi khô mấp máy:

"Đệ tử Lý Liệt Hỏa đa tạ Thái Thượng tông chủ đã cứu giúp...Đệ tử bảo vệ tông môn không tốt, xin Thái Thượng tông chủ hãy trách phạt..."

Song cũng hơi sợ trong lòng, nếu không nhờ Thái Thượng tông chủ ra tay cứu giúp, dù hắn ta còn sống cũng thành đồ bỏ đi, thậm chí là tiếp nhận lời chiêu hàng của Lý Thanh Sơn, đọa làm Tà Thần. Lúc này hắn ta không nhịn được, vừa dè chừng vừa sợ hãi liếc nhìn Lý Thanh Sơn.

Thiên Thư lão nhân ngữ trọng tâm trường mà nói:

"Liệt Hỏa, ngươi có thể gọi ta là sư phụ giống Thiên Kiêu. Bây giờ tinh thần của ngươi chưa ổn định, đừng nghĩ quá nhiều."

"Vâng Sư phụ!"

Lý Liệt Hỏa thấy phấn chấn hơn.

Trong Vạn Tượng Tông, đệ tử có rất nhiều danh phận: Đăng Đường, Nhập Thất, Chân Truyền. Nhưng chỉ tới khi vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, trở thành Nhân Tiên rồi mới có tư cách gọi vị Thái Thượng tông chủ này một tiếng sư phụ.

"Ngươi đừng áy náy, đây không phải tội lỗi trong chiến tranh, đánh trực diện với vị tiểu ca này mà không chết cũng đủ giúp ngươi kiêu ngạo khi lên Thần Tiêu Thiên Cung!"

"Thần Tiêu thiên Cung?"

Hai mắt Lý Liệt Hỏa sáng ngời, đây chính là cung đình của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế.

"Đúng thế, ngươi đã lên Tiên tịch."

Thiên Thư lão nhân vuốt ba chòm dâu dài, mỉm cười đáp:

"Vi sư đã tiến cử ngươi làm Hỏa Bộ Thần Tướng với Hỏa Đức Tinh Quân, hắn là lão hữu của vi sư, chắc chắn sẽ chăm sóc ngươi hơn."

"Đa tạ Sư phụ đã đề bạt!"

Điều duy nhất tu hành giả theo đuổi cả đời chẳng phải chính là thành Tiên hay sao? Một khắc trước thân còn hãm trong tuyệt cảnh, vậy mà một khắc sau mơ ước đã thành sự thật. Thay đổi nhanh chóng bậc này khiến tâm trạng của Lý Liệt Hỏa trở nên kích động khó kiềm chế, mặc kệ vết thương vội đứng dậy hành trọng lễ với Thiên Thư lão nhân.