Triều Thiên Kiêu bật cười:
"Đại sư huynh, chúc mừng chúc mừng."
Nụ cười nửa đùa nửa thật.
Lý Liệt Hỏa không để tâm tới nàng ta, đột nhiên cảm thấy lòng buồn bã, liếc thoáng qua nhìn thấy Lý Thanh Sơn đang đứng chắp tay, ngẩng đầu cao ngạo.
Lý Liệt Hỏa vốn là một võ giả ở Nhân Gian Đạo, hiểu sơ sơ một số pháp môn luyện khí, gần như là lấy thân phận phàm môn đi chiêu mộ, vào Hắc Vân Thành phục vụ. Sau khi trải qua những cửu tử nhất sinh, lập chiến công trên chiến trường mới coi như đạt được công pháp tu hành thật sự.
Chinh chiến, tu hành, chinh chiến...Từng bước leo lên trên, Đăng Đường, Nhập Thất, Chân Truyền...Mãi tới khi tu thành Nhân Tiên!
Cuộc đời đã vĩ đại phóng khoáng bậc nào, không ngờ bây giờ lại cần người ta chiếu cố. Thực ra có người chiếu cố không phải chuyện gì xấu, có điều...Cảm giác như mất đi thứ gì đó.
Triều Thiên Kiêu nhìn vẻ mặt của Lý Liệt Hỏa đã biết ngay hắn ta đang suy nghĩ chuyện gì trong đầu, bởi vì nàng ta cũng từng có cảm giác giống vậy.
Thần Tướng trên Thiên Cung đếm ra được cả ngàn người, còn nàng ta cùng lắm chỉ là một trong số đó. Tuy rằng nàng ta tu Chân Võ đạo, rất được xem trọng ở Vô Dục Thiên Cung, vượt qua hàng ngũ Thần Tướng tiến vào Lục Đinh Lục Giáp, trực tiếp trực thuộc Chân Võ Đại Đế.
Nhưng không còn dáng vẻ duy ngã độc tôn của Đại sư tỷ nữa.
Có lẽ chỉ khi nào tu thành Chân Tiên rồi mới tìm lại được phong thái khi xưa. Tuy nhiên chính Thần trên Thiên Cung mới được hơn mười vị, muốn tu thành Chân Tiên, tương lai mịt mờ biết bao nhiêu!
Người tu thành Nhân Tiên có ai không có thiên phú dị bẩm, có ai mà không có phúc duyên thâm hậu, có ai không có tâm trí phi phàm chứ. Nhưng phần lớn đi tới bước này đều đã tới điểm cuối.
Không phải ai cũng là Lý Thanh Sơn.
Triều Thiên Kiêu phát hiện Lý Thanh Sơn đang đứng im trên mặt biển nhìn vào biển khơi vô tận, tựa như Thần đang xuất hiện. Không hiểu sao nhìn nét mặt hắn lại có phần buồn rầu.
"Hừ, tên tiểu tử này lại đang giả vờ giả vịt!"
Sóng lớn trên mặt biến từ từ bình ổn lại, Vạn Tượng Thành đã biến mất hoàn toàn, ngay cả phế tích cũng chìm vào biển khơi. Cơn sóng thần vừa rồi đã cuốn hết toàn bộ những mảnh vụn và hài cốt đi, chỉ còn lại mặt biển trắng xóa.
Dường như Vạn Tượng Thành chưa từng tồn tại.
Tất cả mọi chuyện Lý Thanh Sơn trải qua ở nơi đây tựa như giấc mông thoáng qua, giống như chưa từng xảy ra bao giờ.
Chu Nhan Bạch Cốt, Sắc tức là Không.
Nhưng ít nhất vẫn bảo tồn được một số thứ.
Thiên Thư Lâu mất mà tìm lại được, Quy Hải Linh Tôn cầm cuốn trục nhìn một lúc lâu, thỉnh thoảng lại lấy một cuốn sách ra lật xem, bật cười như một đứa trẻ, có vẻ đã bỏ qua mối hận với Lý Thanh Sơn luôn rồi.
Lý Thanh Sơn mỉm cười, lòng cảm thấy buồn rầu, có phần khó quên.
Linh Quy vô tình, ép buộc tất cả đệ tử Chân Truyền của Vạn Tượng Tông phải chịu chết mà không thèm quan tâm, nhưng cũng có người mình cảm mến, đồ mình yêu quý. Ở trước mặt người đó, lão có thể bày ra vẻ mặt vui vẻ buồn giận, không cần phải giấu cảm xúc vào biển sâu.
Chúng sinh hữu tình chúng sinh khổ, cũng vì thế mà vui.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy buồn bã, vì hắn cũng có người mình cảm mến, mà người nọ lại đang ở một thế giới rất xa xôi.
Từ khi hắn thành Thần đã gặp lại rất nhiều cố nhân, rất nhiều địch nhân. Chỉ duy nhất không dám gặp lại nàng. Ngay chính hắn cũng không thể hiểu được loại cảm xúc đó.
Đây là việc rất hệ trọng, tạm thời không có chuyện nào phân tán được sự chú ý của hắn, khiến hắn rơi vào nỗi nhớ nhà.
Cố hương của hắn không phải ở Ngũ Châu thế giới, không phải ở Ma Vực, mà là bên cạnh nàng.
Tiểu An.
Đột nhiên một luồng khí sát phát đánh thức hắn, nàng dần dần hóa thực thể, bóng người ngưng tụ lại trong tâm hải hắn lập tức tan như mây khói.
"Để tiểu ca đợi lâu rồi."
Thiên Thư lão nhân đã xử lý xong chuyện trong tông môn, bật cười đi tới trước mặt Lý Thanh Sơn. Hai vị đệ tử theo sát phía sau để hầu hạ.
Thiên Thư lão nhân đột nhiên rút đi nụ cười, giơ linh tiết trong tay lên nghiêm giọng nói:
"Ta phụng lệnh Thiên, tới đây mời tiểu ca dự tiệc!"
Vào lúc này, dáng người của hắn ta đột nhiên trở nên vô cùng cao lớn, tựa như hóa thân của Thiên địa. Lý Thanh Sơn không thể không ngẩng đầu lên nhìn.
Không chờ Lý Thanh Sơn kịp trả lời thì Thiên Thư lão nhân đã thả lỏng người, tựa như vừa hoàn thành nhiệm vụ nào đó. Hắn ta quay đầu nói với hai đệ tử bên cạnh:
"Thiên Đế bày tiệc trên Lăng Tiêu đại điện, mở ra là để mời vị tiểu ca Lý gia này, tất cả Thần Tiên có Tiên Tịch đều phải tham dự, ngay cả bốn vị Đế Quân cũng đích thân tới. Tất nhiên các ngươi cũng không được vắng mặt, vừa hay lên trời với ta luôn."