"Thiên Đế."
Giọng nói của Lý Thanh Sơn trở nên âm trầm, hai từ tựa như vang lên từ dưới lòng đất. Đột nhiên hắn hiểu ra tại sao Ma Thần Thao Thiết lại tức giận tới vậy, cũng đột ngột nhớ tới nước mắt của Ngưu ca.
"Đúng vậy, cây tinh tiết này do chính tay Thiên Đế chế ra. Tuy rằng lão nhân gia không giỏi điêu khắc, nhưng rất giỏi chinh chiến!"
Thiên Thư lão nhân nói chưa dứt lời thì bầu trời đã ảm đạm, mây đen cuồn cuộn tụ lại tựa như Kiếp Vân xuất hiện.
Lý Liệt Hỏa cảm thấy lồng ngực đè nén, Nguyên Thần co chặt, lúc này hắn ta đâu giống Nhân Tiên nữa, mà càng giống một con sâu đang trốn trong bụi cỏ. Vừa nghe thấy tiếng sấm đã không dám phát ra tiếng động.
Lý Thanh Sơn ngẩng đầu lên nhìn trời, vành mắt trừng to như sắp nứt toác.
Mây đen lăn lộn, loáng thoáng trông thấy bóng dáng của long, nó cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đoàng!
Trời và mặt biển chấn động, một tiếng sấm giáng từ trên trời xuống! Dường như trời đã bị thái độ của hắn chọc giận.
Lôi đình giáng xuống mặt biển liên tục, bổ xuống bên cạnh Thiên Thư lão nhân, phá vỡ biển khơi làm lộ ra thềm lục địa khô cằn.
Thiên Thư lão nhân rụt cổ, chắp tay nói liên tục:
"Bớt giận bớt giận! Lão hủ lỡ lời, lão hủ lỡ lời! Bệ hạ điêu khắc vừa mộc mạc đơn giản vừa không màu mè, kỹ thuật khéo léo kỳ công, vô cùng thâm sâu, mang theo ý nghĩa thâm minh thiên địa. Khác hoàn toàn với mấy thứ phù phiếm lòe loẹt của thế nhân, còn mang theo khí vận thượng cổ."
Mây tán lôi ẩn, bầu trời lại trong xanh như vắt. Lúc này Lý Liệt Hỏa mới có thể hô hấp như bình thường được.
Thiên Thư lão nhân lại âm thầm truyền niệm với mọi người:
"Ài, Nhất chấn chi uy, quả là tại tư! Vị bệ hạ này nhà chúng ta không những tay nghề không tốt, mà còn rất nhỏ nhen!"
Cơn giận của Lý Thanh Sơn tựa như vô ích, trời không để bụng hắn, dường như chỉ là một câu chuyện hài hước nho nhỏ giữa vua tôi thôi vậy.
"Tiểu ca à, lần này ta tới đây không chỉ phụng lệnh của Thiên mà còn vì tính mạng của ngươi. Ngươi cũng nói rồi đó, muốn làm quan, giết người phóng hỏa để bị chiêu an. Bây giờ đã có chiêu an, cớ sao không thuận theo mệnh Thiên?"
"Mà đây còn chẳng làm vì chính ngươi, không phải vẫn có câu nói, một người đắc đạo gà chó thăng thiên hay sao, nếu ngươi trở thành chính Thần trên Thiên Cung, Thiên Đế sẽ cho phép ngươi tự xây một Thiên Cung, trực thuộc quyền Thiên Đế, ngang hàng với Đế Quân tứ phương. Tới lúc đó tất cả những người có liên quan tới ngươi đều được sắp vào phe cánh của ngươi, cùng hưởng Tiên phúc, thọ sánh với trời."
"Tới lúc đó lão ca ta gặp ngươi trên trời cũng phải thỉnh an hỏi thăm sức khỏe, gọi ngươi một tiếng Đế Quân!"
Lời nói của Thiên Thư lão nhân vô cùng khẩn khoản, chỉ dẫn từng bước khiến hai người Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa đứng nghe bên cạnh cũng xúc động theo. Vốn tưởng Lý Thanh Sơn chỉ được phong thành Thần mà thôi, không ngờ Thiên Đế lại coi trọng hắn như thế, còn ủng hộ hắn tự xây Thiên Cung, trở thành Đế Quân!"
Lý Thanh Sơn chỉ ngưng mắt nhìn lên bầu trời.
"Còn giúp chúng sinh thiên hạ không còn chiến loạn khổ đau, đó là công đức vô lượng."
Thiên Thư lão nhân vung tinh tiết trong tay lên:
"Thuyết một ngàn, đạo mười ngàn. Chắc ngươi cũng không muốn bị mắc phải đâu!"
Dường như Lý Thanh Sơn đã bình tĩnh lại, hắn mỉm cười quay đầu nói:
"Vậy cũng được, ta lên trời cao với ngươi xem thử."
…
Nụ cười của Lý Thanh Sơn khiến Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa không rét mà run. Rất hiển nhiên, Lý Thanh Sơn và Thần Nông thị tộc có quan hệ rất sâu xa, tinh tiết do Thiên Đế dùng cách thức tàn bạo dã man tạo thành, uy hiếp của Thiên Thư lão nhân cũng không khiến hắn thấy sợ hãi, ngược lại còn bị chọc giận lại.
Triều Thiên Kiêu thầm nghĩ trong đầu:
"Đây không phải chiêu an, mà là khiêu chiến. Cho dù Chư Thần trên trời hết cách nhưng trí tuệ như vực sâu, không lẽ không có ai hiểu biết tính cách của tên tiểu tử này hay sao, hay là hỏi ta một chút cũng được! Sư phụ như này có hơi kỳ lạ."
Thiên Thư lão nhân trong trí nhớ của nàng ta là một người tiêu sái ung dung, chưa bao giờ nói năng tàn khốc, thậm chí là có phần kệch cỡm.
"Sư phụ là Thần trong các Thiên Đế, biểu hiện khác thường này của người chắc chắn đang biểu hiện cho ý của Thiên Đế."
Nàng ta đột nhiên nghĩ tới một khả năng:
"Trừ trường hợp, Thiên Đế không tính chiêu an!"
"Nhưng nếu vậy thì cần gì phải tốn công vô ích mời khách, bày tiệc, khai chiến luôn không được hay sao! Vả lại nếu trong lòng Thiên Đế đã không muốn thì ai có thể khuyên chiêu an được chứ?"
Trong đầu nàng ta hiện lên bóng dáng của bốn vị Đế Quân, trong đó có cả Chân Võ Đế Quân, chủ quân của nàng ta.
"Nếu nói vậy, Thiên Đế và bốn vị Đế Quân hội ý không thành?"
Đúng lúc này, đột nhiên Chân Võ Đế Quân trong đầu nàng ta đã liếc mắt nhìn sang.