Triều Thiên Kiêu giật thót, vội vàng rút lại tâm thần không dám suy nghĩ sâu hơn.

Hôm nay đã nghe ngóng được rất nhiều bí mật, chỉ sợ đây không phải những chuyện mà nàng ta nên biết. Song trong lòng đã ngầm xác định một số suy đoán.

Chân Võ Đế Quân luôn để ý tới nơi này!

Tất nhiên còn một chuyện mà Triều Thiên Kiêu chưa nghĩ sâu tới, đó là Thiên Đế căn bản không coi trọng Lý Thanh Sơn. Thú vị ở chỗ, nàng ta lại càng tin rằng Thiên Đế và bốn vị Đế Quân không hợp ý hơn.

"Tên tiểu tử này cứ như có mị lực vậy, dù đi tới đâu cũng khiến người khác xem trọng. Hận ở chỗ, tuy rằng người ta coi trọng hắn là vậy nhưng hắn vẫn cảm thấy người ta coi thường mình, thậm chí còn thấy tức giận bất bình nữa!"

Đúng thế, trong câu chuyện của Lý Thanh Sơn, hắn phải chịu chèn ép ở Vạn Tượng Tông, đầu tiên là bị đệ tử Chân Truyền lấy ra cá cược, bị Quy Hải Linh Tôn khích lệ, bị Đại sư tỷ và Đại sư huynh cùng lúc nhắm vào, kéo hắn từ Bách Thảo Viên sang Hắc Vân Thành chịu chết.

Nhưng trong mắt người ngoài, hắn vừa vào Vạn Tượng Tông đã trở thành tiêu điểm chính khiến tất cả mọi người phải chú ý. Được Quy Hải Linh Tôn triệu kiến, được đối xử ngang hàng như các đệ tử Chân Truyền. Lý do bị chèn ép cũng là vì hắn hay làm xằng làm bậy, tự mình gây họa.

Từ khi Triều Thiên Kiêu trở thành Lục Đinh Thần Tướng, không ít lần hạ phàm bắt nạt Lý Thanh Sơn, nhưng nàng ta đã bao giờ để ý tới ai khác chưa? Thật ra chỉ cần hắn hơi chịu thua một chút thì nàng ta cũng sẽ dịu dàng hơn, còn hắn càng thích cậy mạnh ra vẻ kiên cường, chống đối nàng ta, thỉnh thoảng lại nói ra mấy câu đâm tâm, khiến nàng ta tức điên, bừng bừng lửa giận.

Tuy nhiên Triều Thiên Kiêu không hề biết rằng, từng có người nói với tiểu tử này rằng:

"Nhớ lấy, đừng cúi đầu với bất kỳ ai, bởi vì ngươi đã từng cưỡi trên lưng ta."

Có lẽ sâu trong thâm tâm của Lý Thanh Sơn, Ngưu ca chưa bao giờ rời đi. Mà vẫn luôn nâng hắn lên thật cao, giúp hắn đi tới con đường như bây giờ. Cho tới hôm nay, cuối cùng hắn đã có thể chạm tới Cửu Trùng Thiên.

Nếu người ngoài chỉ mới xem trọng hắn mà hắn đã nghênh đón hùa theo thì Ngưu ca đặt vào đâu?

"Tiểu ca chịu dự tiệc, vậy thì sứ mệnh của ta đã hoàn thành."

Thiên Thư lão nhân thở phào nhẹ nhõm, cơ thể thả lỏng. Hắn ta cất tinh tiết, tiện tay vung lên, một áng tường vân bảy màu từ từ xuất hiện.

Lý Thanh Sơn mặc kệ cho áng tường vân bảy màu nâng hắn lên cao, bay về phía Cửu Trùng Thiên cao xa vời vợi.

Tất nhiên Triều Thiên Kiêu, Lý Liệt Hỏa và Quy Hải Linh Tôn đi theo bên trái bên phải của lão nhân. Triều Thiên Kiêu gọi Thiên mã mình dẫn tới, bảo nó tự quay về Thiên Cung. Thiên mã hí lên một tiếng đáp lời, sau đó đạp không rời đi.

Có lẽ để phô bày sự trang trọng, áng tường vân bay không nhanh không chậm. Thiên mã đã chạy mất dạng nhưng đoàn người vẫn chưa bay tới tầng gió trên cao.

Lý Thanh Sơn cũng không hề sốt ruột, cứ thế bay lên cùng mây. Biển khơi xa dần, bầu trời ngày càng gần hơn, điều này chứng tỏ sắp đi tới điểm cuối của Cửu Thiên. Đầu nghĩ về đường đi, tâm trạng biến đổi không ngừng.

Dõi mắt nhìn ra xa, thứ hiện lên trong đầu không phải là Cung Khuyết, Thiên Đế Chư Thần trên trời, mà là bóng lưng của Ngưu ca. Bóng dáng đã dần mơ hồ, nhưng bây giờ lại trở nên rõ ràng, tựa như chỉ mới đây không lâu.

"Ta chờ ngươi trên Cửu Trùng Thiên, chờ tới lúc ngươi có thể sánh vai cùng ta!"

Lời nói chưa dứt hắn đã khe khẽ đáp:

"Ngưu ca, ta đã tới rồi! Nhưng trước lúc đó ta muốn đi xem thử xem kẻ địch của ngươi là những ai."

Vừa nói dứt lời, thất thải tường vân lập tức dừng lại, thiên địa lặng thinh.

Khác với uy áp của Thiên Đế, Triều Thiên Kiêu thoáng cảm nhận được rất nhiều pháp tắc đại lộ đang chuyển động, trong đó có cả Chân Võ đạo mà nàng ta quen thuộc.

Thứ bị Lý Thanh Sơn coi là địch đang để mắt tới nơi này, hiện tại đã bị khơi dậy ý chí thù địch.

Trong giây phút ấy, tu vi hóa thân Tà Thần của Lý Thanh Sơn xuất hiện đầy rẫy những vết rách, tựa như một pho tượng đá sắp vỡ tan tành.

Hắn đứng im, đôi mắt vẫn đang khao khát nhìn lên bầu trời.

Đột nhiên Thiên Thư lão nhân nâng mắt lên, sau đó thở dài một cái.

Mọi thứ lại trở về như bình thường, thất thải tường vân vẫn bay lên, tiến vào tầng gió treo cao. Tiếng gió rít gào đều bị ngăn cản bên ngoài tầng mây.

Lên cao thêm nữa, tiếng gió nhỏ dần, sắc trời dần tối lại biến thành màu xanh.

Lý Thanh Sơn vừa cúi đầu nhìn xuống đã nhìn thấy cả Nhân Gian Đạo.

Dãy núi như những nếp nhăn, sông hồ như sợi dây nhỏ. Mây trắng hóa thành màu xám chỉ trong một cái búng tay.

Tốc độ dòng chảy thời gian đã xuất hiện khác biệt, Cửu Thiên khỏi bệnh gần, Nhân Gian khỏi bệnh xa.

Sắc trời từ màu xanh chậm rãi biến thành màu đen, đen tuyền không tỳ vết khiến Lý Thanh Sơn chợt nhớ lại những năm tháng ngao du trong hư không. Nhưng ít nhất khi ngao du trong hư không còn nhìn thấy biển sao trời rộng lớn mênh mông, còn bóng tối trước mắt lại đen tuyền, không có chút tia sáng nào.