Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3229. Rung Động Mạnh Mẽ

"Nếu đây là một chặng đường đi, vậy thì điểm cuối của chặng đường quá bình thường."

Lý Thanh Sơn nghĩ trong đầu, bỗng nhiên hắn phát hiện một chấm sáng màu vàng giữa bóng tối vô biên.

Chấm sáng rất yếu ớt, giống như ẩn chứa thứ gì đó không thể nói rõ khiến hắn cảm thấy rung động, vô thức ngừng thở trợn to mắt lên nhìn.

Chấm sáng màu vàng từ từ to lớn, dần dần sáng lên. Lý Thanh Sơn chưa kịp khôi phục từ rung động thì lại có thêm một chấm sáng nữa xuất hiện trong bóng tối, đó là chấm sáng màu bạc.

Nếu chấm sáng màu vang mang lại cho hắn rung động mạnh mẽ thì chấm sáng màu bạc mang lại cho hắn sự tĩnh lặng tột cùng.

Hai cảm giác hoàn toàn trái ngược nhau kích động qua lại trong đầu, vừa mâu thuẫn lại vừa hài hòa.

Khi hai tia sáng vàng bạc chói lọi kia đâm xuống, Thần Long Biến và Ma Xà Biến vô thức vận chuyển, thoáng cái vảy đã mọc khắp người hắn. Hai con mắt, một bên biến thành tròng mắt rồng, một bên hóa thành đồng tử rắn.

Cũng vì thế hắn nhìn thấy được chấm sáng thứ ba, là chấm sáng màu xanh da trời.

Khi Lý Thanh Sơn nhìn thấy rõ được hình dạng của chấm sáng màu xanh da trời kia thì suy nghĩ trong đầu lập tức đứt đoạn, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.

Tường vân càng tới gần thì chấm sáng màu vàng cũng to bằng quả quýt, hóa ra đó là màu vàng của Thái Dương.

Còn chấm sáng màu bạc kia lại độc nhất vô nhị, ánh bạc rực rỡ hơi thu liễm lại, là ánh bạc của Nguyệt Lượng.

Chấm sáng màu xanh da trời kia không ngờ lại chính là một khỏa tinh cầu màu xanh lam đang tỏa sáng rực rỡ dưới sự chiếu rọi của Dương quang và Nguyệt quang, lơ lửng giữa bóng tối vô biên.

"Đó chính là...Cửu Thiên Chi Thượng!"

Thiên Thư lão nhân nhếch miệng cười, nói:

"Đúng vậy, đây chính là Cửu Trùng Thiên, tuy nhiên chúng ta hay gọi nó là Nguyên sơ Thế giới!"

Chúng ta tất nhiên là chỉ Chư Thiên Thần Phật, trên Cửu Trùng Thiên còn được xưng với cái tên khác là quê hương Thần Phật.

Ngắm nhìn Nguyên sơ Thế giới, Lý Liệt Hỏa cũng phải thất thần, ngay cả khi hắn ta là người xuất sắc nhất trong số các tu hành giả, suốt cuộc đời được nhìn thấy không biết bao nhiêu cảnh quan kỳ lạ lộng lẫy nguy nga, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng nào sánh được với cảnh trước mặt.

Một thế giới hình quả bóng không có gì để thấy khó tin cả, thứ khó tin nhất chính là cảm giác.

Mà cảm giác bây giờ được gọi là "chân thực"!

Hết thảy mọi chuyện xảy ra trong quá khứ vào lúc nào chỉ như giấc mộng hão huyền, cả đời chu du trong giấc mộng để theo đuổi hình ảnh còn sót lại trên mặt nước.

Phốc! Dường như nghe thấy tiếng bọt nước vỡ tan, đột ngột tỉnh mộng, cuối cùng hắn ta cũng tới thế giới chân thực.

Lần này cảnh giới của hắn ta tăng lên rõ rệt, liệt hỏa cháy hừng hực trong Nguyên Thần, loáng thoáng ngửi được mùi vị chân thực, không những tẩy trừ được hoàn toàn lực ảnh hưởng của Hỗn Độn Tà Thần mà còn tháo gỡ được trầm tịch do lệ Linh Quy ảnh hưởng đến. Tâm thần hắn ta bây giờ sống động trong sáng hơn bất kỳ lúc nào.

Hiện giờ hắn ta nhớ về tất cả những chuyện đã xảy ra, nhất là lúc mà Thiên Đế vừa phủ ý niệm xuống.

Trước khi tới đây, ngay cả nghĩ hắn ta cũng không dám, bởi vì một khi nghĩ đầu óc sẽ tê dại, lồng ngực bức bối khó thở, Nguyên Thần co chặt. Nếu cứ để trạng thái này kéo dài, ngay cả tu vi của hắn ta cũng bị lùi xuống.

Vào lúc này, cảm giác bị sỉ nhục và tức giận che kín người hắn ta.

Hắn ta đặt tay lên ngực và tự hỏi:

"Là do đối mặt với trời nên ngay cả liệt hỏa cũng không dám cháy ư?"

Thiên Thư lão nhân nhìn thấy rõ mồn một phản ứng và thay đổi của Lý Liệt Hỏa, đồng thời rất hài lòng:

"Không hổ là một trong những đệ tử ưu tú nhất của Vạn Tượng Tông, đã lĩnh ngộ bầu trời tuy xa vời vợi không thể với tới, nhưng thực sự tồn tại. Nếu đã thực sự tồn tại, vậy thì vẫn bị ngọn lửa đốt cháy. Một khi có ý niệm này trong đầu, lúc đó sẽ cách gần cảnh giới Chân Tiên Luyện Thần Phản Hư thêm một bước.

Mặc dù quy luật Thiên Đạo luôn áp đảo tất cả quy luật của đại đạo khác, nhưng hỏa diễm sẽ không vì sợ bầu trời mà không dám bùng lên. Nếu trong đầu Lý Liệt Hỏa có nỗi sợ này, vậy thì hắn ta sẽ không bao giờ chạm vào Liệt Hỏa đạo chân chính được.

Thiên Thư lão nhân thổn thức một phen, bởi vì Lý Liệt Hỏa sẽ không có khả năng trở thành Chân Tiên được!

Mấy năm qua, ý chí của Thiên Đế bộc phát mạnh mẽ, ngay cả bốn vị Đế Quân cũng không dám xúc phạm tới người.

Dưới Thiên uy, ngay cả ngọn lửa của Hỏa Đức Tinh Quân cũng phải suy yếu liên tục. Chút lửa này của Lý Liệt Hỏa sao có thể cháy hết mức, khớp với đại đạo được.

Còn tâm tính và thiên phú của Lý Liệt Hỏa khá giống Triều Thiên Kiêu, đều có cơ hội tu thành Chân Tiên. Nhưng họ sẽ không bao giờ vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tám, tới cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo.