Nhưng hắn cảm thấy không cam lòng, bây giờ không cam lòng cũng bình thường.
Thiên Thư lão nhân nói với Lý Thanh Sơn:
"Cách phân thân của ngươi thuộc tộc Linh Quy, vô cùng huyền diệu nhưng trên bản chất cũng là một loại thần thông. Bản tôn của ngươi không ở đây nên bị ảnh hưởng rất nhiều, có lẽ phải nghỉ dưỡng một lúc chờ phân thân bình ổn lại, sau đó mới đi dự tiệc được không?"
Quy Hải Linh Tôn ngâm dài:
"Hoa trong gương trăng trong nước, cuối cùng chỉ là hư ảo."
Lý Thanh Sơn bật cười, định nói chuyện thì sắc mặt thay đổi, trán nổi gân xanh, người cúi gập xuống như vừa bị ai đấm mạnh vào bụng. Cơ thể cao lớn run lẩy bẩy, vẻ mặt vặn vẹo dữ tợn tựa như đang phải chịu đau khổ nặng nề, hoặc giống như không thể nhìn thấy kẻ địch đang muốn giết mình.
Ma khí xông thẳng lên, xen lẫn bên trong là hận ý và sát ý điên cuồng.
Lý Liệt Hỏa và Triều Thiên Kiêu chinh chiến cả đời, phản ứng cũng vô cùng nhạy bén. Họ tức khắc nhảy ra khỏi tường vân, cầm đao nắm thương ngạc nhiên nhìn, chỉ thấy Lý Thanh Sơn vừa rồi còn đang cười cười nói nói đột nhiên biến thành một con mãnh thú cắn người, sống lưng dày rộng nở nang hơi cong, máu tóc đen dài bây giờ giống như ngọn lửa đen bay phập phồng, bên mép xuất hiện cặp răng nanh trắng phau.
Thiên Thư lão nhân ngạc nhiên, quan sát kỹ một lượt mới nhận ra điều gì, hắn ta thở dài, nói:
"Tiểu ca tội gì chứ?"
Triều Thiên Kiêu và Lý Liệt Hỏa thấy Lý Thanh Sơn không có ý định phát điên tấn công người mới từ từ quay về tường vân. Kiềm chế sát ý bị kích thích lạnh lẽo, nóng bỏng trong lòng.
Triều Thiên Kiêu hỏi nhỏ:
"Sư phụ, hắn làm sao thế?"
Nàng ta chưa từng thấy Lý Thanh Sơn lộ ra bộ dáng như vậy bao giờ, bây giờ khiến nàng ta cảm thấy thương xót.
Thiên Thư lão nhân nói:
"Hắn lấy Tín Ngưỡng Lực của Ma tộc làm thức ăn, vì thế phải gánh chịu tất cả nguyện lực của Ma tộc."
"Hắn điên rồi hay sao?"
Triều Thiên Kiêu biết ý nghĩa của chuyện này là gì.
Quy Hải Linh Tôn lạnh lùng nói:
"Bây giờ thì chưa, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ."
Hắn ta đã đọc tất cả điển tịch trên đời, thật ra ví dụ như này đã gặp rất nhiều. Có Thảo Đầu Thần ở thế giới cấp thấp, vì cái lợi trước mắt mà tu Ma Đạo, cuối cùng kết quả không nằm ngoài dự đoán, hoàn toàn rơi vào điên cuồng.
Thực ra Tín Ngưỡng Lực có thể dùng để tu hành, nhưng phải tu luyện chuyên biệt một công pháp, rồi trải qua rất nhiều bước tiến hành tinh chế, lọc bỏ để lại, trong mười chọn một, thậm chí là trong trăm chọn một.
Quan trọng nhất là tín đồ phải chú tâm sàng lọc, nghiêm túc bồi dưỡng, không nên có quá nhiều tâm tư tiêu cực để đảm bảo phẩm chất của Tín Ngưỡng Lực.
Quá trình tu hành giống như người làm vườn ươm mầm chăm sóc, vô cùng tốn công, nếu không cần thận còn ăn nhầm cỏ độc, thường gặp nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma. Dù sao lòng người cũng thay đổi thất thường, vì thế cách tu hành này đã bị đào thải.
Mà tín đồ của Lý Thanh Sơn lại là Ma tộc, chuyên dùng cỏ độc làm thức ăn, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nhưng quyết tâm lại khiến người ta phải xao động.
Quy Hải Linh Tôn nói:
"Chủ nhân, xem ra không thể hoàn thành sứ mệnh của ngươi rồi!"
Thiên Thư lão nhân lắc đầu, không cho là đúng:
"Không biết chừng hắn nếm chút đau khổ rồi sẽ biết quay đầu.
Lý Thanh Sơn chỉ xuống bên dưới, nghiến răng nói mấy chữ:
"Xuống... Bên dưới đi..."
Thiên Thư lão nhân điều khiển thất thải tường vân, thoáng cái đã phá tan biển mấy đi vào khu rừng rậm ở phía nam Đông Thắng Thần Châu.
Lý Thanh Sơn gần như phải lăn xuống thất thải tường vân mới miễn cưỡng duy trì phân thân không tới nỗi vỡ tan như kính.
"Bây giờ vẫn còn kịp, chấp nhận chiêu an đi!"
Thiên Thư lão nhân chắp tay, vẻ mặt có phần thương hại:
"Nếu cắn nuốt quá nhiều Tín Ngưỡng của Ma tộc, cho dù ngươi có là Chân Tiên cũng sẽ phát điên."
Lý Thanh Sơn chậm chạp tới cạnh chùm trúc xanh, gõ nhẹ một cái lên thân trúc, vẻ mặt hài lòng.
Soạt, ngón tay nhập lại thành đao chặt đứt tận gốc, sau đó kiên nhẫn bẻ hết các chạc cây, chỉ giữ lại thân trúc trơ trụi.
Thiên Thư lão nhân hỏi:
"Ngươi đang làm gì?"
"Trúc ở đây khá tốt, vừa hay dùng là cột cờ..."
Lý Thanh Sơn cười tươi rói nhìn hắn ta:
"Lão ca yên tâm, nể tình ngươi và ta vừa quen biết, ta chắc chắn sẽ để cho ngươi một vị trí tốt."
Đột nhiên Thiên Thư lão nhân cảm thấy rùng mình, giống như phải đối diện với một con hổ bị thương trong khu rừng mờ tối, đau đớn không khiến nó khuất phục mà ngược lại, nó ngày càng hung ác hơn!
…
Lý Thanh Sơn giơ cây trúc trong tay lên, hơi ngây người nhìn ngọn trúc. Không biết vừa nghĩ tới cái gì mà nở nụ cười tươi.
Trong rừng rậm, ánh sáng lượn vòng rơi xuống khuôn mặt cười tươi của hắn, mang lại cảm giác trong trẻo khó nói rõ.
Giống như trong đau khổ cùng cực ngộ ra chuyện sống chết, hoặc là giống như chưa từng trải qua bao chuyện đau thương, suy nghĩ buồn khổ, mà chỉ giữ nguyên bộ dạng ban đầu.
Thiên Thư lão nhân nâng mắt nhìn trời: Bệ hạ, đối thủ này đã khiến ngươi hài lòng chưa?
Hắn ta dùng nắm đấm che miệng ho khan hai tiếng:
"Tiểu ca, chuyện này sợ rằng không thể như ý nguyện của ngươi được?"