Lý Thanh Sơn quay đầu lại nhìn:

"Khó nói!”

Nhìn cái đầu lông xù của Thiên Thư lão nhân từ trên xuống dưới, nhìn rất thích.

"Ta nghe nói sau nhiều lần xảy ra đại kiếp thiên địa, đã có rất nhiều Chân Tiên chết đi."

Thiên Thư lão nhân đành nói:

"Ngày xưa ta và tiểu ca không oán, bây giờ cũng chẳng có thù."

Lý Thanh Sơn nghiêm túc nghĩ lại, gật đầu nói:

"Cũng đúng, mặc dù hôm nay ngươi nói không ít lời chướng tai, nhưng đã giúp ta giải đáp rất nhiều nghi ngờ trong lòng. Coi như huề nhau, nhưng sau này gặp lại trên chiến trường ta sẽ không nương tay đâu."

Thiên Thư lão nhân kêu oan liên tục:

"Sao lại huề nhau? Vạn Tượng Tông có ơn bồi dưỡng ngươi, nhưng ngươi lại dùng oán báo ân phá hủy Vạn Tượng Tông, lại nói..."

Bỗng nhiên hắn ta chớp mắt xảo quyệt:

"Nếu ta tới sớm hơn một chút, sao ngươi có thể đoạt được Vạn Tượng Thiên Thư, giúp đám nhãi con Ma tộc nhà ngươi thanh tẩy Ma tính?"

Vừa nói ra lời này, mọi người đều sững sờ.

"Sư phụ!"

"Chủ nhân?"

Triều Thiên Kiêu, Lý Liệt Hỏa, Quy Hải Linh Tôn đều là những người cực kỳ thông minh, lập tức quay sang.

Chẳng trách Thiên Thư lão nhân lại trùng hợp như thế, sớm không tới muộn không tới, Lý Thanh Sơn vừa cướp được Vạn Tượng Thiên Thư đã xuất hiện, giải vây cho bọn họ.

Lý Thanh Sơn thả tay cầm giữa thân trúc, kỳ quái chớp mắt:

"Lão ca đang tư thông với địch hả? Không lẽ muốn xin góp sức cho ta, khụ, nếu ngươi tháo giáp, dùng lễ xin hàng thì sẽ không mất phong Thần, à không, vị trí Đế Quân!"

Nhớ lại hồi nãy, khi nói với Lý Liệt Hỏa giọng điệu của hắn chỉ đang trêu đùa, nhưng khi nhìn Thiên Thư lão nhân, giọng nói có thêm một chút chân thành và nóng bỏng.

Người này chính là Chân Tiên, tu vi và thân phận không phải Chân Tiên nào cũng sánh bằng được. Lại còn biết vô số bí mật, nếu hắn ta chịu đầu hàng, chẳng phải chứng minh sự nghiệp tạo phản của hắn có hy vọng lớn à.

Thiên Thư lão nhân mỉm cười lắc đầu, nói:

"Ta chỉ thần phục Thiên Đế, nếu ngươi là người kia còn có chút tư cách, còn tiểu tử nhà ngươi giờ vẫn thua xa."

Lý Thanh Sơn cảm thấy không rõ ràng cho lắm, Thiên Đế và Phật Tổ khó đoán thì cũng thôi đi, tại sao ngay cả Thiên Thư lão nhân cũng khó đoán như vậy chứ? Không lẽ mọi người ở Cửu Trùng Thiên đều thích tự dỡ nhà như vậy.

Thiên Thư lão nhân nghiêm mặt lại, nói:

"Tiểu ca, ta biết ngươi là một người dễ nói lý."

"Ta họ Lý, tất nhiên phải nói lý."

"Vậy ngươi nói xem, có phải ngươi đang mắc nợ Vạn Tượng Tông, với lão ca là ta hay không?"

Thiên Thư lão nhân hỏi.

"Có."

Lý Thanh Sơn thừa nhận.

"Nếu ngươi là Đế Quân thì sẽ làm gì?"

"Nếu ta là Đế Quân, ta sẽ bồi thường cho ngươi mười Vạn Tượng Tông."

Lý Thanh Sơn đổi đề tài:

"Nhưng tiếc rằng ta chỉ muốn làm Đại Thánh, không thể làm Đế Quân."

Hắn biết rõ một điều, tuy rằng việc hắn làm vì nhân loại nhưng chỉ cần nghịch ý trời, hắn chính là yêu ma.

Vậy thì làm yêu ma thôi.

"Nếu ngươi làm Đại Thánh, ngươi sẽ làm gì?"

"Ta sẽ dốc sức giết chết lão ca, cùng lắm là không treo ngươi lên cột cờ mà thắp thêm cho ngươi vài nén nhang."

Lý Thanh Sơn lắc cây trúc trong tay, tiếc nuối nói.

"Nếu ta không làm địch với ngươi thì sao?"

Thiên Thư lão nhân nói.

Lý Thanh Sơn đáp rất chắc nịch:

"Lý Thanh Sơn ta xưa nay ân oán rõ ràng, nếu ngươi không làm địch với ta, vậy ta sẽ không bao giờ làm địch với ngươi!"

Nếu chỉ dùng cam kết có thể đổi lại một vị Chân Tiên bên phe địch rút lui, thì kẻ ngu mới không chịu! Cái này gọi là đoàn kết tất cả sức mạnh có thể đoàn kết.

Không thì muốn giết chết một Chân Tiên chẳng biết sẽ khó tới mức nào, phải bỏ ra cái giá bao nhiêu.

Thiên Thư lão nhân lắc đầu, nói:

"Vẫn chưa đủ!"

Lý Thanh Sơn vỗ ngực đảm bảo:

"Chỉ cần lão ca cần, Lý Thanh Sơn chắc chắn sẽ giúp đỡ!"

Thiên Thư lão nhân hài lòng mỉm cuời:

"Vậy thì được."

Sau đó vươn vai, nói:

"Cứ vậy được, việc công việc riêng đã xong."

Nói rồi vung tay nói:

"Ngươi đã nghỉ ngơi xong rồi, cầm cái thứ kia của ngươi lên rồi đi theo ta đi dự tiệc!"

Lý Liệt Hỏa và Triều Thiên Kiêu đứng bên cạnh cảm thấy khó hiểu. Không lẽ việc công của Thiên Thư lão nhân là chiêu an? Bây giờ Lý Thanh Sơn chẳng những không có ý định tiếp nhận chiêu an của, mà còn bày ra bộ dáng phải chiến đấu, sao có thể gọi là "xong việc" được?

Hơn nữa hắn ta đường đường là cận thần của Thiên Đế, tại sao lại cần thủ lĩnh phe địch cam kết, thậm chí còn không tiếc chắp tay nhường Vạn Tượng Tông, tạo ra một chút nhân tình.

Quy Hải Linh Tôn đột nhiên nói:

"Chủ nhân, ngươi lại phải vào Luân Hồi sao?"

"Đúng vậy! Nhưng lần này ngươi đi cùng ta, ta đã chọn một nơi tốt rồi, có lẽ sẽ không phải chịu ảnh hưởng của đại kiếp đâu. Chỉ sợ lần này ngay cả Quy Khư cũng không yên bình."

Thiên Thư lão nhân biết Di Sơn Đại Thánh đang bị nhốt ở đó.

Lý Thanh Sơn tỏ ra khiếp sợ, hắn tưởng rằng Thiên Thư lão nhân chỉ đang giữ trung lập. Vì thế dù ai thắng ai thua hắn ta vẫn đứng ở thế bất bại. Nhưng không ngờ Thiên Thư lão nhân lại cương liệt tới thế.