Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3244. Ngũ Tuyệt Tiên Nhân

Lại vào Luân Hồi, gần như không khác nào chết cả.

Hắn không ngờ uy thế của mình lại lớn thế, dọa một Chân Tiên phải tự sát tại chỗ.

Thiên Thư lão nhân nói:

"Tiểu ca đừng nghĩ nhầm, không phải ta tránh ngươi, mà là Đại Đạo."

Lý Thanh Sơn nói:

"Đúng đúng đúng, lão ca không hổ là Chân Tiên, thật hiểu Đại Đạo!"

Nhưng vẻ mặt lại lộ rõ sự ngạo mạn!

Thiên Thư lão nhân bất lực nói:

"Ta biết lai lịch của ngươi, ngươi đã từng nghe tới cái tên này bao giờ chưa?"

"Cái gì?"

"Ngũ Tuyệt Tiên Nhân."

"Là ngươi!"

Lý Thanh Sơn lập tức nhớ ra, lần đầu hắn gặp Thiên Thư lão nhân trong đầu chợt xuất hiện một suy nghĩ, hắn nhớ tới nhân vật truyền kỳ Ngũ Tuyệt Tiên Nhân ở Cửu Châu thế giới. Khi hắn trải qua nguy hiểm ở Cửu Châu, thường xuyên gặp phải đủ loại trò vui do Ngũ Tuyệt Tiên Nhân để lại, gì mà Mặc Hải Long Vương, gì mà Quai Li Kiếm, toàn là mấy thứ suýt lấy mạng hắn.

Khi hắn vừa bắt đầu tu hành còn từng gom góp không ít Thảo Tự Kiếm Thư!

Bây giờ nghĩ lại, phẩm cấp của thứ này không cao nhưng lại được Ngưu ca cho phép, đúng là khó tin.

Bèn hỏi:

"Đó là hóa thân của ngươi?"

Nếu Thảo Tự Kiếm Thư là bút tích của một vị Chân Tiên thì có thể giải thích được nhiều chuyện.

Thiên Thư lão nhân nói:

"Không phải hóa thân, mà là thân phận thật sự, hóa thân không có tác dụng gì cả."

Lý Thanh Sơn hỏi:

"Để tránh trận đại kiếp thiên địa lần trước sao?"

Thiên Thư lão nhân lắc đầu:

"Không phải, lúc đó đại kiếp thiên địa đã qua, ta nói rồi, là để tránh Đại Đạo."

Lý Thanh Sơn không hiểu:

"Đại Đạo thì sao?"

Chẳng phải tất cả tu hành giả đều theo đuổi Luyện Hư Hợp Đạo hay sao? Thứ này tượng trưng cho sức mạnh vô cùng vô tận, là thần thông Di Sơn Đảo Hải, là sự tồn tại bất tử bất diệt.

Trước mắt mục tiêu quan trọng của Lý Thanh Sơn chính là Luyện Hư Hợp Đạo.

Lý Liệt Hỏa và Triều Thiên Kiêu đều đang dỏng tai lắng nghe.

Thiên Thư lão nhân trầm ngâm một lát, dùng tay áo che miệng nói:

"Chân Tiên giả, là Luyện Thần Phản Hư, cái này không cần bàn nữa. Còn thứ gọi là Phản Hư, chính là hóa thực thành hư, hóa hư thành thật, trở thành người đại diện cho Đại Đạo."

"Thoạt nghe không thấy có gì không ổn cả, xin lão ca chỉ giáo thêm."

Lý Thanh Sơn chắp tay, địch ý biến mất có thêm vài phần kính trọng.

Xem ra hôm nay Thiên Thư lão nhân không làm chuyện gì có lỗi với hắn cả, trái lại còn báo cho hắn không ít bí mật, còn đưa Vạn Tượng Thiên Thư cho hắn.

Còn hắn lại phá hủy tông môn của người ta, giết chết rất nhiều đệ tử của người ta. Tuy rằng Thiên Thư lão nhân tỏ ra không quan tâm, nhưng hắn vẫn thấy đuối lý.

Vả lại Ngũ Tuyệt Tiên Nhân trong lòng hắn vẫn có thần tượng tỏa ánh hào quang.

Thiên Thư lão nhân thở dài:

"Haiz! Thế nhân thường nói Thần Tiên tốt! Nhưng Đại Đạo rộng lớn biết bao! Lòng người nhỏ bé biết bao! Thế hệ của ta phải dùng nhân tâm để điều khiển Đại Đạo, hung hiểm như con nít ba tuổi cưỡi mãnh hổ. Về lâu về dài không biết ai điều khiển ai."

Lý Thanh Sơn lập tức hiểu câu nói "Nhân định thắng thiên" là gì. Đại Đạo không có tri giác, sở dĩ bị nhân tâm thúc đẩy là vì nước chảy đá mòn, dù chỉ là ảnh hưởng cực kỳ nhỏ nhưng khi thời gian thay đổi, vẫn có thể tạo ra dấu ấn không thể xóa nhòa.

Nhân tâm và Đại Đạo khác nhau, nhân tâm cần phải giữ mới có thể kiên định, còn Đại Đạo thì mãi mãi không thay đổi.

Cái này gọi là "Thiên định thắng nhân".

Hắn tu hành Thiên Ma Cửu Biến, là Đạo có thể làm ảnh hưởng tới nhân tâm nhất, dù không có sự tồn tại của Nguyên Thủy Kỳ Lân thì Tự Nhiên đạo cũng làm ảnh hưởng sâu sắc tới tâm tính của hắn, làm hao mòn nhân tâm trong hắn.

Một khi nhân tâm bị mài mòn hết...

Thiên Thư lão nhân chuyển sang hỏi Lý Liệt Hỏa:

"Liệt Hỏa đồ nhi, Liệt Hỏa của ngươi nếu không đốt thứ mình muốn, mà đốt thứ nó nên đốt thì sẽ thế nào?"

Lý Liệt Hỏa vừa tưởng tượng tới cảnh kia đã sợ hãi, nói:

"Vậy... Lý Liệt Hỏa sẽ không còn tồn tại."

Mỗi một lời nói, mỗi một hành động của một người đều phù hợp với quy luật vận chuyển của Đại Đạo, trời phải nổi gió sẽ có gió, trời phải mưa sẽ mưa, không nhiều thêm cũng không ít đi. Nếu con người cứ thế mà sống thì trong mắt người khác, chẳng khác nào đã chết cả.

Lý Thanh Sơn nói:

"Nếu không có hỉ nộ ái ố, con người chỉ là con rối của Đại Đạo."

Nguyên Thủy Kỳ Lân cũng không hoàn toàn tuân theo Tự Nhiên chi đạo, lựa chọn giúp đỡ Nữ Oa nương nương. Mặc dù vì chuyện này mà chết, nhưng nó là biểu hiện cho ý chí của Nguyên Thủy Kỳ Lân, chứng minh nó là một sinh linh chứ không phải vật chết.

"Sư phụ, vậy còn cách nào không? Ta thấy làm Chân Tiên cũng rất bình thường, sẽ không ai Luân Hồi chuyển thế liên tục cả."

Triều Thiên Kiêu vội vã hỏi, nàng ta được Chân Võ Đại Đế dìu dắt, có cơ hội lớn tu thành Chân Tiên.

"Có hai cách, thứ nhất là Luyện Hư Hợp Đạo, biến ý chí phù hợp với Đại Đạo, mài mòn sự đối lập. Nếu con nít ba tuổi có thể tâm ý tương thông với mãnh hổ, không phân biệt lẫn nhau, vậy có thể thoải mái cưỡi hổ, có điều..."

Thiên Thư lão nhân đột nhiên dừng lại.