Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chủ tu của hắn cũng là thủy linh, có đủ năng lực luyện hóa Hồ Thanh Đình, chẳng qua hắn không có Thủy thần ấn, dù có phí thêm nhiều công sức hơn nữa thì cũng vô dụng, chỉ có thể khiến Lý Thanh Sơn tốn thêm chút công sức thôi.

Mục đích chỉ có một, cho dù không làm gì được Lý Thanh Sơn cũng phải làm hắn ta tức điên một trận để trút bực.

Một mặt khác, cũng là để có cái giải thích với Bách Gia kinh viện và Tru Yêu minh. Hắn dám làm như vậy đương nhiên là cũng đã nắm chắc, ở đây cách lòng hồ rất xa, dù Lý Thanh Sơn có cảm ứng được thì hắn cũng đã trốn xa rồi.

Dựa vào tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của ta, lại cách xa như thế này, Nguyệt Ma có thể làm gì ta đây!

Đang nghĩ như vậy, chỉ thấy một cái bóng đỏ rực lướt qua mặt hồ, phá không bay tới.

Rầm rầm rầm rầm…sau khi cái bóng đỏ bay qua, mặt hồ kịch liệt nổ tung, nứt ra một cái rãnh sâu rộng chừng mười trượng.

“Sao có thể nhanh như vậy!”

Thang Bình Hồ kinh ngạc trong lòng, chiêu ra một cây đinh ba ngự khí mà vọt đi, một khắc cũng không dám dừng lại.

Cây Cầm Long xoa này chính là một kiện pháp khí truyền thừa qua các đời của Thanh Đình phái, tuy cũng chỉ là tạp phẩm, nhưng tốc độ phi hành cũng vượt xa linh khí bình thường.

Nhưng mà, tốc độ bình thường của Lý Thanh Sơn đã có thể so vai với yêu soái, sau khi thi triển ra cánh Phong thần, tuy có khuyết điểm là không dễ đổi hướng, nhưng tốc độ xung kích thẳng thì dù là La Ti Chu hậu cũng không kịp phản ứng.

Ngàn trượng, trăm trượng, mười trượng, cự ly nhanh chóng bị kéo gần.

Trong lòng Thang Bình Hồ hối hận vô cùng, sớm biết như vậy cớ gì phải làm chuyện này. Nhưng biết hối hận cũng chậm rồi, hét lớn một tiếng:

“Ta liều mạng với ngươi!”

Căn bản không kịp thi triển bất kỳ pháp thuật nào, ba tấm xích phù bay ra.

Rầm rầm rầm, ba tiếng nổ vang lên, ba hoả cầu khổng lồ nuốt lấy Lý Thanh Sơn. Nhưng một giây sau, thân ảnh Lý Thanh Sơn đã đột phá hỏa diễm, xích mâu như lửa, lệ khí ngất trời.

“Ta tha cho ngươi một mạng, lại còn dám gây chuyện, chết!”

Cầm Long xoa hóa thành một đạo lam quang, bay ra đâm về phía Lý Thanh Sơn, nhưng còn không kịp thi triển ra sự lợi hại của nó như là một kiện pháp khí thì đã bị Lý Thanh Sơn một tay tóm lấy, một cánh tay khác, chụp xuống đầu Thang Bình Hồ.

Lại thiêu đốt một tấm xích phù, hóa thành một quang mạc màu vàng, nát! Hộ thể linh khí điên cuồng tuôn ra, nát!

Năm ngón tay móc chặt vào đầu, răng rắc một tiếng, đầu lâu, nát!

“Tha...Tha mạng!”

Thang Bình Hồ tự biết tai hoạ sắp ập đến, hai mắt hắn trợn tròn đầy vẻ không cam lòng, trong đó còn có vẻ hối hận đến tột cùng.

“Không tha cho ngươi được!”

Lý Thanh Sơn nắm chặt thanh Cầm Long Xoa, trở tay đâm thủng ngực Thang Bình Hồ, phía sau lưng bị đâm thủng nên nhiễm đỏ cả mũi đâm.

Thang Bình Hồ hằn học trợn tròn đôi mắt, nhất tức giận đến bỏ mình.

Không biết trưởng môn các đời của Thanh Đình phái đã dùng thanh long xoa này chém giết bao nhiêu, cuối cùng ma ranh quỷ quái trong hồ Thanh Đình này lại chết trong pháp khí truyền thừa các đời này của gia mình, âu cũng hợp với đạo lý nhân quả tuần hoàn.

“Thật là không nghĩ ra!”

Lý Thanh Sơn lắc đầu, tiện tay ném thi thể của Thang Bình Hồ vào trong túi bách bảo.

Thực ra Thang Bình Hồ cũng có rất nhiều thủ đoạn, nhưng dưới loại tốc độ và thế công này, ngoại trừ thúc đẩy Cầm Long Xoa được một chút, sau lại ném mấy tấm phù lục bảo mệnh ra, ngay cả một chiêu pháp thuật cũng không kịp thi triển.

Sức mạnh kém một cảnh giới, thì chẳng khác nào một trời một vực.

Lý Thanh Sơn dựa vào Ngưu Ma tứ trọng, về phương diện sức mạnh thể lực sinh mệnh lực đã ngang hàng với La Ti Chu hậu. Hắn cũng có vô số lần thiếu chút nữa bị bắt sống, nhưng sau khi đột phá Hổ Ma tứ trọng, ngoại trừ việc không có đủ yêu khí thì các phương diện khác gần như tương đương với yêu soái.

Bị một yêu soái lấy thế tất sát tập kích chính diện, nếu Thang Bình Hồ đã tu qua pháp môn luyện thể thì có khi còn có thể chống đỡ một chút, nhưng mà không có, vậy nên ngay cả lần này cũng không chống đỡ được.

Lý Thanh Sơn mở bách bảo nang của Thang Bình Hồ ra, xem xét một phen, gom góp cả ngàn năm của một môn phái cũng không ít chút nào, thế nhưng đan dược phù lục tầm thường đương nhiên sẽ không được hắn để ý.

“Hả? Đây là Nguyên Linh Đan!”

Lý Thanh Sơn lấy ra một viên đan dược màu vàng sậm, trong đó linh khí nội liễm. Thậm chí không lộ ra một chút hương thơm nào, nắm trên tay thì nặng trịch, trông giống như một quả cầu kim loại.

Tác dụng của Nguyên Linh Đan tương tự như Chân Linh Đan, là đan dược dùng để đột phá cảnh giới Kim Đan, chỉ là giá trị của chúng khác nhau một trời một vực, hơn nữa còn là dạng có giá trị nhưng không được rao bán.

Hiện tại Lý Thanh Sơn cũng chỉ mới lấy được một viên từ bách bảo nang của Thanh Đằng lão nhân mà thôi, bây giờ lại thêm một viên nữa. Tương lai ngưng luyện Kim Đan lại càng đảm bảo hơn rồi.

Hắn lại nhấc thanh Cầm Long Xoa lên, phân thành hai luồng, linh quang lóe ra, huyền văn ẩn hiện mang hình dạng tựa như một con rắn hai đầu.

Sau khi huyết đao vỡ vụn, hiện tại hắn đang thiếu một kiện binh khí vừa tay, mà tuy rằng chưa dùng qua cái Cầm Long Xoa này nhưng dù sao nó cũng là một món pháp khí, hơn nữa còn thuộc thủy hệ, vừa hay lấy ra dùng luôn.