Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước tiên Lý Thanh Sơn sẽ bồi đắp lại mảnh thuỷ vực nhỏ bị Thang Bình Hồ phá hoại một chút, Thang Bình Hồ liều cái mạng của một Tu sĩ Trúc Cơ, khiến Lý Thanh Sơn phải lãng phí một khắc để sửa, còn phí phạm cả một thân trang bị…sau đó hắn tiện tay luyện hoá thanh Cầm Long Xoa này.
Chỉ thấy hình thái Cầm Long Xoa có hơi chút thay đổi, hai mũi nhọn hơi cong cong giống như sừng trâu. Ở một mức độ nào đó thì nó cũng rất vừa tay.
“Thì ra thứ này dùng như vậy.”
Lý Thanh Sơn tiện tay khoác Cầm Long Xoa lên vai, lại trở về vùng thuỷ vực của Thanh Đình phái, tiếp tục công việc của bản thân.
Bỗng nhiên hắn cảm giác được một luồng yêu khí từ phương xa truyền đến, chính là ở trong đại hà của hắn, không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy luồng yêu khí này có chút quen thuộc, giống như luồng yêu khí đã mất kia.
“Lại đây cho ta!”
Lý Thanh Sơn chĩa Cầm Long Xoa về phía yêu khí, mũi nhọn giống như đầu rắn đột nhiên mở ra, hai chùm sáng bắn ra, hóa thành hai sợi dây thừng nước, chui vào sâu trong hồ nước.
Một lúc sau, tiếng nước chảy ào ào vang lên, một con cá chép đỏ thẫm rẽ nước mà ra, nó bị trói lên, nương theo sợi dây thừng đang rút lại, thân hình của nó cũng không ngừng nhỏ lại.
“Thì ra là tên này!”
Lý Thanh Sơn nhìn con cá chép không ngừng bật lên giữa hai mũi nhọn, hắn vừa liếc mắt một cái liền nhận ra đây chính là con cá chép hắn từng bón đan dược cho khi còn ở Cổ Phong thành, về sau hình như bị hắn vứt vào trong hồ sen của Tiền gia.
Sau đó Hắc Liên đàn chủ Đồ thành, cá chép này đã đưa đài sen mà Hắc Liên đàn chủ lưu lại cho hắn, hắn cho nó mấy viên đan dược sau đó vứt nó vào trong nước Thanh Hà.
Không ngờ sẽ gặp lại ở đây, hơn nữa chỉ mấy năm nay không gặp mà nó đã trở nên to lớn như thế, còn ngưng kết được yêu đan, hiển nhiên là nhờ công dụng của hạt sen của Hắc Liên đàn chủ, cũng có chút phúc duyên.
Cá chép bỗng nhiên ngừng giãy dụa, nó nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn, dường như cũng đã nhận ra Lý Thanh Sơn, sau đó nó há miệng to miệng, dáng vẻ như muốn ăn đan dược.
“Vậy mà ngươi lại có thể nhận ra ta!”
Lý Thanh Sơn có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ là lúc tu hành ở Cổ Phong thành, trong lúc vô tình để lộ yêu khí cho nên bị nó nhớ kỹ? Điều này cũng không có gì ngạc nhiên, khi đó nó chỉ là một con cá chép bình thường, vì vậy hắn cũng không quá kiêng kỵ.
Hắn tiện tay lấy một viên đan dược ra cho nó ăn.
“Được, xem như ngươi cũng là một trong đám tôm binh tướng tép của ta, đây cũng coi như là duyên phận của chúng ta. Ân tình của ta như vậy, chỉ có sau này ngươi hóa hình mỹ nhân, dùng thân thể để trả nợ, nói xem ngươi là đực hay là cái?”
Cá chép ăn đan dược, vui vẻ mà lắc đầu vẫy đuôi, cũng không biết có nghe hiểu hay không.
Lý Thanh Sơn lắc đầu, ném nó trở lại trong nước, nó bơi một vòng rồi khôi phục lại kích thước ban đầu.
Quả nhiên Cầm Long Xoa này cũng có chỗ kỳ diệu!
Cảm giác trong hồ còn có mấy luồng yêu khí bốc lên, Lý Thanh Sơn mỉm cười, nhập vào làn nước, tiếp tục luyện hóa Hồ Thanh Đình.
Cá chép đỏ thắm vẫn bơi lội bên cạnh hắn không chịu đi, coi như thêm được yêu binh đầu tiên cho thuỷ phủ này.
Lúc Lý Thanh Sơn luyện hóa Hồ Thanh Đình, lại một lần nữa khiến giới tu hành của Thanh Hà phủ khiếp sợ.
Hội nghị gia chủ của Bách gia kinh viện.
“Lý Thanh Sơn đâu?”
Liễu Trường Khanh nhíu mày nói, hiện tại Lý Thanh Sơn chính là thống lĩnh Xích Ưng, thân phận địa vị đã khác rất nhiều, hội nghị như vậy, theo lý thì phải tham gia.
“Ta đã thông báo cho hắn, thế nhưng hắn muốn bế quan tu hành, bảo để ta tự xem rồi tự làm!”
Hoa Thừa Tán bất đắc dĩ nói.
“Thực ra hắn rất thông minh, ai mà chẳng muốn tu hành thật tốt.”
Liễu Trường Khanh bất mãn nói một câu, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Hoa Thừa Tán lại cảm thấy có chút kỳ quái.
Khi siêu nhân xuất hiện, nam chính luôn vắng mặt, chỉ có kẻ ngốc mới không cảm nhận được sự bất thường.
Mặc dù tính kỹ ra thì khi Nguyệt Ma xuất hiện mà Lý Thanh Sơn không xuất hiện mới chỉ có hai lần, nhưng với người thông minh thì như vậy cũng đã đủ để làm một đầu mối quy kết rồi. Mà lúc Lý Thanh Sơn xuất hiện, dường như Nguyệt Ma không xuất hiện, hoặc là chỉ phái phân thân.
Cũng không phải nói vì vậy mà Hoa Thừa Tán hoài nghi Lý Thanh Sơn, ai cũng sẽ không tuỳ tiện mà liên hệ thống lĩnh của Xích Ưng với yêu ma. Bây giờ cùng lắm cũng chỉ là phỏng đoán, đây là sách lược trốn tránh chiến tranh do không muốn đối mặt với Nguyệt Ma của hắn mà thôi.
Nhưng theo từng manh mối gom góp được, một ngày nào đó, trong khi tất cả mọi người còn chưa nhận ra sự khác thường, hắn lại có thể có được kết quả. Cái gọi là người thông minh chỉ chú ý tới từng chi tiết mà thôi.
“Rõ ràng hôm qua tên kia còn đến động phủ ta dạo chơi, quấy rầy ta luyện đan, hôm nay lại bế quan.”
Như Tâm làm như chứng thực giúp Lý Thanh Sơn, thực ra là đang tránh chiến tranh. Trong lúc lơ đãng đã tách mối liên hệ giữa Lý Thanh Sơn với Nguyệt Ma ra.
“Nhưng mà cho dù là ta cũng không muốn đi tìm Nguyệt Ma gây chuyện vào lúc này. Chưởng môn Thanh Đình phái đã đến Trúc Cơ hậu kỳ, đến một chiêu cũng không đỡ được mà lập tức mất mạng. Mà mấy người trong chúng ta vốn quý mạng như vàng.”
Hoa Thừa Tán lại giải thích thay cho Lý Thanh Sơn.