Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bốn chữ “Quý mạng như vàng” được tất cả tu hành giả ở đây đồng tình. Thiên chi kiêu tử ai cũng dè dặt, thứ mà họ mong cầu chính là trường sinh đại đạo, chẳng có ai tình nguyện liều mạng với kẻ khác hết.
Nghĩ như thế, Lý Thanh Sơn bế quan ba năm đã tránh được giai đoạn nguy hiểm nhất, sau khi Trúc Cơ thành công lại nhanh chóng lập được công lao, hiện tại được thăng lên làm thống lĩnh của Xích Ưng. Mà lần trước, khi Nguyệt Ma quyết chiến với Phó Thanh Khâm, tất cả mọi người để gặp phải nguy hiểm khôn cùng, ngay cả Chu Thông cũng suýt nữa tử trận, mà hắn lại một lần nữa vắng mặt không tới.
Liễu Trường Khanh cũng không khỏi cảm thán:
“Tiểu tử này biết trốn lui tiến quá đấy! Có lẽ như vậy mới xem như là tu hành giả đủ tư cách. Cho dù là đại sự gì đều không quan trọng bằng tính mạng và tu vi của bản thân.”
Chu Thông nói:
“Nếu không phải gã Thang Bình Hồ kia nhát gan ngại phiền phức, bị Nguyệt Ma lừa đi ra thì sao có thể chết dễ dàng như vậy được!”
Hoa Thừa Tán:
“Nếu Nguyệt Ma lừa hắn ra thì đã trở mặt ngay tại trận rồi, việc gì phải chờ Thang Bình Hồ chạy đến bờ hồ rồi động thủ. Ta thấy phần lớn là do Thang Bình Hồ nhát gan ngại phiền phức lại không cam lòng, ở ven hồ làm nhiễu loạn Nguyệt Ma luyện hóa Hồ Thanh Đình, hắn cho rằng chỉ cần kéo dãn khoảng cách với Nguyệt Ma thì Nguyệt Ma sẽ không thể làm gì được hắn, kết quả mới bị giết chết.”
“Vậy chúng ta cứ trơ mắt nhìn hắn tấn thăng Thủy Thần!”
Hoa Thừa Tán nói:
“Chúng ta có thể không ngừng phái người làm nhiễu loạn từ bốn phương tám hướng, cản trở việc hắn luyện hóa Hồ Thanh Đình, chỉ là căn cứ vào tốc độ chém giết từ giữa hồ đến ven hồ của Nguyệt Ma, chỉ sợ mỗi một lần đều phải đắp vào đấy một mạng.”
“Hơn nữa căn cứ theo vào suy đoán của ta, chỉ sợ thực lực hiện tại của hắn đã cực gần với yêu soái, thực lực chênh lệch như vậy đã không còn là thứ mưu lược có thể bù lại, nói thẳng ra thì khắp Thanh Hà phủ này đã chẳng còn ai có thể chống lại hắn nữa rồi.”
Hai chữ “Yêu Soái” khiến tất cả mọi người đều á khẩu không nói nên lời:
Liễu Trường Khanh thở dài một hơi:
“Quả nhiên là như vậy. Ta cũng đã bẩm báo chuyện này với Như Ý hầu, Hàn Đại tướng quân cùng Cố thống lĩnh cũng đã biết rồi! Nếu có thể chấm dứt ván cờ này thì không cần những tiểu nhân vật như chúng ta quan tâm.”
Cảm giác làm quân cờ đúng là không dễ chịu chút nào, hơn nữa còn là một ván cờ chết không có đường đi.
Thế nhưng tất cả mọi người ở đây đều hiểu rõ, Thanh Hà phủ gần như sẽ lập tức truyền tin tức về Như Ý quận, nếu thật sự có cách gì, hẳn sẽ lập tức sẽ có hồi âm.
Không, chỉ sợ những người quan sát kia còn phát hiện ra dị trạng sớm hơn cả họ thế nhưng bây giờ vẫn chưa nghĩ ra biện pháp nào. Liệu ván cờ này có thể chấm dứt hay không, có lẽ ngay cả ba vị kia cũng không thể quyết định.
Trong mắt người vượt thiên kiếp hai lần thì người mới vượt thiên kiếp một lần chỉ như con kiến hôi, vậy trong mắt “Vương” thống trị Thanh Châu thì gì thứ gì?
Liễu Trường Khanh nói:
“Như Tâm, Phó Thanh Khâm vẫn còn đang ở trên đảo Nhân Tâm nhỉ!”
“Đúng vậy, hồn bay phách lạc, mỗi ngày đều cầm đoạn kiếm đi loạn, buổi tối đụng phải còn tưởng là cô hồn dã quỷ.”
Gương mặt Như Tâm hàm chứa ý cười, đại khái nàng là người thong dong nhất nơi này.
Ai mà ngờ được, “Đại sự kiện Nguyệt Ma thành thần” lần này vốn là do một tay nàng thúc đẩy chứ?
Liễu Trường Khanh nói:
“Ngươi thăm dò một chút, xem Tàng Kiếm Cung có phản ứng như thế nào!”
“Được.”
Như tâm vui vẻ đáp ứng.
Sau đó hai tay Liễu Trường Khanh buông ra:
“Mọi người trở về tu hành đi, có kết quả ta sẽ thông tri các ngươi. Nếu không có việc gì thì đừng tiến lại gần Hồ Thanh Đình.”
“Ta thấy không cần thông báo nữa đâu, nghe theo mệnh trời đi!”
Chu Thông phất tay áo rời đi, bỗng nhiên dừng chân, nói với Hoa Thừa Tán:
“Hoa tiểu tử, ngươi còn nợ ta một thanh kiếm.”
…
Xa xa mấy hòn đảo đứng lẳng lặng trong hồ Thanh Đình, phản chiếu rõ ràng trên mặt hồ, bập bồng một ráng hồng son.
Rặng mây hồng phía trời tây biến hoá rự rỡ, tựa như chiều tà nung kim, vàng óng, tím nhạt, đỏ thẫm giống như vạn thú múa loạn.
Phía trời đông mang màn đêm màu xanh đậm, lặng lẽ bao phủ lên một vầng trăng khuyết đương lẳng lặng nằm trong những rặng mây, kèm theo mấy ánh hàn tinh thưa thớt.
Lửa trên thuyền đánh cá đã rự lên, những ngôi sao lấp lánh dập dềnh trở lại.
Những bài hát đánh cá rẽ từng gợn sóng.
Gợn sóng lăn tăn bỗng dưng biến mất.
Các ngư dân ở mũi tàu ngạc nhiên nhìn xuống mặt nước, thứ biến mất không chỉ là gợn sóng, mà còn là những con sóng cả đã bệp bềnh suốt ngàn năm.
Hồ Thanh Đình bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, đưa mắt nhìn quanh cảnh hồ lại không bắt được một chút gợn sóng nào, giống như có một bàn tay to vô hình nhẹ nhàng đè mặt hồ này lại bằng phẳng như gương.
Giờ khắc này, viễn sơn ngả xuống, hoàng hôn, ráng chiều, trăng khuyết, hàn tinh từ trên trời giáng xuống.
Thuyền đánh cá dường như đang chèo lái trên bầu trời, đẹp đẽ khôn cùng, các ngư dân đều sợ ngây người, ngay cả ngư dân lớn tuổi nhất, kiến thức rộng rãi nhất cũng không thể giải thích được cảnh tượng trước mắt.