Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kiều Trí mua một giỏ hoa quả ở cổng bệnh viện cộng đồng, đi đến phòng bệnh của Đinh Thiền.
Phòng bệnh rất yên tĩnh, Đinh Thiền cầm một cuốn sách, thỉnh thoảng dùng ngón trỏ chấm nhẹ lên môi, rồi lật sách, sự chú ý rất tập trung.
Gõ cửa phòng, Đinh Thiền bỏ sách xuống, hô một tiếng "mời vào", thấy là Kiều Trí bước vào, cô theo bản năng tém tém lại chiếc chăn trắng.
Kiều Trí đặt giỏ hoa quả lên tủ đầu giường: "Vừa hỏi bác sĩ rồi, chiều nay cô không có gì bất thường, là có thể xuất viện."
Đinh Thiền lơ đễnh: "Tôi không muốn xuất viện."
Kiều Trí lại gần cô, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của cô: "Tại sao?"
Đinh Thiền lén nhìn Kiều Trí một cái: "Ở đây rất yên tĩnh, không có nhiều chuyện phiền lòng như vậy."
Kiều Trí cười gọt lê cho Đinh Thiền, dao gọt hoa quả tách vỏ và thịt, vỏ thành dây không đứt: "Đối mặt với khó khăn tày trời, cũng đừng chọn từ bỏ, đón khó khăn mà lên, nói không chừng sẽ liễu ám hoa minh."
Đinh Thiền đối mặt với quả lê Kiều Trí đưa tới, hơi do dự, liền nhận lấy: "Tôi đã phân tích kỹ càng cách thay đổi khốn cảnh hiện tại, cũng nỗ lực thực hiện rồi."
"Cách của cô chính là đi hộp đêm bán rượu, sau đó tự giày vò mình vào bệnh viện?" Kiều Trí dở khóc dở cười.
Đinh Thiền cắn một miếng lê, nước quả mọng đầy, nhai kỹ nuốt chậm, mới nói: "Bán rượu chỉ là con đường. Ưu thế lớn nhất của tôi nằm ở chỗ, ngoại hình cũng không tệ, biết hát biết múa, nếu có đại gia tiêu tiền như nước nào đó nhìn trúng tôi, có lẽ có thể thay đổi vận mệnh."
Kiều Trí nghe ra sự chua xót trong lời nói của Đinh Thiền: "Vận mệnh phải nắm giữ trong tay mình. Đại gia có thể nhìn trúng cô, cũng có thể nhìn trúng người khác, cô lớn lên không tệ, nhưng khi đối phương quen thói chán ghét, đến lúc đá cô một cước, cô vẫn là trắng tay."
"Ít nhất có thể giải quyết khó khăn trước mắt." Đinh Thiền bất mãn lườm y một cái, cuối cùng bùng nổ: "Mẹ tôi đang nằm trong bệnh viện, mỗi ngày cần chi phí thuốc men cao ngất ngưởng. Ngoài cách này ra, tôi không có lựa chọn nào khác. Anh cười nhạo tôi sa đọa, châm chọc tôi hèn hạ, thế nào cũng được, tôi bắt buộc phải cứu mẹ tôi."
Kiều Trí nhìn thấy bóng dáng của mình trên người Đinh Thiền.
Y và Đào Như Tuyết kết hôn, có một nguyên nhân quan trọng, chẳng phải cũng là vì bố có thể có môi trường điều trị tốt, cũng như giúp mình ứng trước chi phí thuốc men đắt đỏ sao?
Y thở dài: "Tôi tuyệt đối không có ý coi thường cô. Tôi thực lòng muốn giúp cô, bởi vì từng trải qua chuyện tương tự với cô. Mẹ cô cần bao nhiêu tiền thuốc men?"
Ánh mắt Kiều Trí tràn đầy sự chân thành, Đinh Thiền có chút cảm động.
Đại gia ở hộp đêm rất nhiều, đều là hướng về nhan sắc của mình, giơ tay nhấc chân đều là dục vọng trần trụi, chỉ muốn sàm sỡ chiếm tiện nghi trên người mình.
Mà Kiều Trí không giống vậy, ánh mắt trong veo, sáng ngời.
"Bà ấy bây giờ là người thực vật, phí chăm sóc mỗi tháng cũng phải hơn một vạn tệ." Khóe mắt Đinh Thiền ứa lệ: "Tôi phải giúp bà ấy chuyển viện, ba bốn tháng này là thời kỳ vàng, nếu chuyển đến bệnh viện tốt hơn chút, có lẽ sẽ có chuyển biến, tôi không thể để bà ấy cứ nằm mãi như vậy."
Kiều Trí gật đầu nói: "Hôm nay tôi gặp cô, chính là để giải quyết vấn đề hiện tại của cô. Tôi nghe bạn cô nói, bố mẹ cô thầu nhà ăn của Học viện Kỹ thuật nghề nghiệp?"
"Đúng vậy, học viện có hai nhà ăn, một cái trường tự doanh, cái còn lại là bố tôi thầu. Hiện tại nhà ăn bố tôi thầu đóng cửa ngừng kinh doanh, sinh viên đều đến nhà ăn tự doanh ăn cơm. Học viện chuẩn bị đấu thầu lại, vì bố mẹ tôi không thể vận hành ổn định, vi phạm điều khoản hợp đồng, quyền kinh doanh bị học viện thu hồi miễn phí..." Đinh Thiền kiên nhẫn giải đáp.
Khó hiểu, tại sao lại hỏi vấn đề nhà ăn?
"Tôi muốn ký với cô một thỏa thuận, chuyển giao quyền kinh doanh cho tôi, tôi đưa cho cô hai mươi vạn." Kiều Trí cười tiết lộ bí mật.
"Anh định thầu nhà ăn?" Đinh Thiền cười khổ nói: "Tôi tuy rất thiếu tiền, nhưng vẫn phải nhắc nhở anh. Lợi nhuận của nhà ăn ít ỏi, hơn nữa cực kỳ vất vả."
Học viện Kỹ thuật nghề nghiệp là trường cao đẳng, số lượng sinh viên không đặc biệt nhiều, hơn nữa khả năng tiêu dùng cũng không cao, tuy chi phí thuê thấp, nhưng muốn phát tài lớn, độ khó không phải bình thường.
Đinh Thiền cũng giúp bố mẹ quản lý nhà ăn, sổ sách của nhà ăn, cô rất rõ.
Mỗi tháng trừ đi tất cả chi phí, chỉ có thể kiếm hai ba vạn, tốt hơn đi làm thuê một chút.
Kiều Trí hạ giọng rất thấp: "Quyền thầu giao cho tôi, kinh doanh thế nào, có lỗ vốn hay không, đó là chuyện của tôi. Việc cô phải làm bây giờ là, có thể làm chủ, giao quyền kinh doanh cho tôi hay không."
Đinh Thiền vẫn đang do dự: "Tôi không muốn hại anh. Nếu anh là vì muốn giúp tôi, không cần thiết phải gánh rủi ro lớn như vậy."
Đinh Thiền biết Kiều Trí cũng không dư dả, hai mươi vạn không phải là con số nhỏ.
Nhưng mà, nếu mẹ có số tiền này, chuyển đến bệnh viện tốt hơn, có lẽ sẽ có hy vọng tỉnh lại.
"Tôi không ngốc như vậy." Kiều Trí cười nói: "Sẽ không làm chuyện không có lợi."
Mắt Đinh Thiền chuyển động hai cái, cắn răng nói: "Ngày mai tôi ký hợp đồng với anh, tôi biết con dấu ở đâu."
Đinh Thiền ăn vèo cái hết quả lê, Kiều Trí đưa giỏ rác qua, cô ném lõi lê vào trong.
Kiều Trí đưa cho cô hộp khăn giấy, cô không khách sáo rút ra mấy tờ, lau tay.
Cửa phòng bị đẩy ra, bạn cùng phòng của Đinh Thiền kinh ngạc nhìn thoáng qua Kiều Trí, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái.
Sau lưng cô ấy có một người đàn ông đi theo, chen vào: "Đinh Thiền, anh đến thăm em."
Bạn cùng phòng cười gượng gạo nói: "Chu Xung nhất quyết đòi đi theo mình qua đây đón cậu xuất viện."