Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mấy tháng sau, khi mọi người biết Lê Uyên rèn ra được thanh kiếm này liệu gã có giữ được hay không thì còn phải xem xét.
Trong lòng gã rất bất đắc dĩ, giọng điệu rất hung hãn, nhưng trong phòng không có phản ứng gì ngoại trừ tiếng chuột kêu!
"Lê Uyên!"
Sắc mặt Phong Cương trầm xuống:
"Tối nay Hương chủ còn có việc quan trọng phải làm, nếu vì ngươi mà chậm trễ thời gian, cả ta và ngươi đều phải chịu tội! Mau ra đây...."
Trong phòng yên tĩnh, chuột cũng không kêu nữa.
Xích kim phải tìm cách khác rồi...
Lê Uyên đứng cầm chùy, dưới áo gai, quanh thân đỏ thẫm, nội kình tản mát giữa vai và cánh tay, trong lòng lạnh lẽo.
Hắn tuyệt đối không thể đi gặp Hương chủ Tà Thần giáo.
"Thật to gan, ta gọi ngươi, ngươi dám không lên tiếng sao?"
Phong Cương cất bước, phất tay áo, gió mạnh và nước mưa đẩy cửa gỗ ra:
"Ngươi... Hả?!"
Giọng giận dữ chưa kịp thoát ra đã biến thành kinh hãi, một bóng đen vụt qua không tiếng động, trọng chùy hướng đến ngực gã với tốc độ cực nhanh.
"Không biết sống chết..."
Phong Cương cười lạnh trong lòng.
Chỉ là một học đồ nội kình chưa thành mà dám ra tay với gã?
Chùy pháp hạ thừa viên mãn thì như thế nào, nhìn bộ dáng nhẹ nhàng bồng bềnh của chùy này...
Phong Cương phất tay áo, chuẩn bị cho tiểu tử này một bài học, nhưng ngay sau đó, hai mắt của gã trợn tròn, hàn ý thấu xương xông lên đầu.
"Bùm!"
Giống như có sấm sét đánh xuống viện.
"Ta?!"
Phong Cương chỉ cảm thấy mình bị búa công thành đập trúng, trong nháy mắt mất đi cảm giác của cánh tay, đồng thời ngực cũng đau đớn.
Tốc độ nhanh hơn lúc đến, gã bay ngược ra ngoài, đập vào bức tường đất, cảm giác cả người như túi nước bị chọc thủng, máu tươi phun ra không ngừng.
Điều này sao có thể?!
Bùn đất bắn tung tóe, Phong Cương bối rối, cánh tay và lồng ngực của gã bị đánh nát!
"Ngươi?"
Gió mạnh nổi lên trong mưa to.
Lê Uyên hung bạo tiến đến, trọng chùy một lần nữa vung lên đập xuống.
Thế như gió thổi, nặng như trăm quân!
Bùm!
Cốt nhục thành bùn!
Chùy này đánh xuống, thậm chí Lê Uyên không cảm nhận được bất kỳ sự cản trở nào, chùy như không mà vung lên rồi nện xuống mặt đất đá xanh, bắn lên mảng bùn đất lớn cùng máu tươi.
"Tôi thể hay nội tráng đây? Nếu có thể chịu được đòn đầu tiên mà không chết, chẳng lẽ là nội tráng? Nội tráng, chỉ mới đánh lén hai chùy đã được, còn nếu đánh trực diện… Không như đánh lén!”
Lê Uyên lạnh lùng liếc qua thi thể như bùn nhão.
Trong phòng, chùy đầu tiên hắn đã chuẩn bị từ trước, kỳ thực so với chùy thứ hai thì cuồng bạo hơn, nhấc lên dễ dàng là do dùng hết toàn lực bộc phát bao gồm cả nội kình.
Hắn chắc chắn một bức tường đá cũng có thể đánh sập, thân thể cứng rắn chịu đựng một chùy khiến hắn rất kinh ngạc.
Ít nhất, hắn tự nghĩ mình tuyệt đối không thể chịu đựng được búa của mình, không, nửa chùy...
"Thể lực của võ giả nội tráng kinh người như thế sao? Hay là nội kình..."
Trong lòng suy nghĩ nhưng động tác của hắn không chậm lại.
Nhanh chóng lục soát thi thể, ném thanh trường kiếm và hầu bao vào lư hương trong không gian Chưởng Binh, một tay Lê Uyên cầm thi thể, một tay cầm chùy bước nhanh vào trong mưa gió.
"Vù!"
Vượt qua mấy con đường, Lê Uyên tiện tay ném thi thể kiếm khách không biết tên kia vào rãnh nước thối, thân hình vừa chuyển đã đi về phía Đoán Binh Phô.
Với hai chùy này đánh chết kiếm khách nội tráng hư hư thực thực, hắn càng thêm tin tưởng, nhớ lại trận chiến trên diễn võ trường ngày đó, hắn tự nghĩ, cho dù đánh chính diện thì sẽ dành phần thắng rất lớn.
Nếu là đánh lén...
"Hự!"
Đột nhiên, Lê Uyên dừng bước, đột nhiên nhìn về phía nội thành, trong lúc mơ hồ, hắn như là nghe được tiếng kêu thảm thiết, hơn nữa, không chỉ một tiếng.
"... Là đám người Tà Thần giáo kia? Vậy là Hương chủ động thủ sao? Bọn họ muốn động thủ với ai, Phương nữ hiệp, hay là Quỷ Diện Bát Nhã kia?"
Nhớ tới lời của kiếm khách không biết tên kia, Lê Uyên nhướng mày, bước chân chợt chậm lại, chậm rãi vòng về phía Đoán Binh Phô.
Nếu thật sự là Hương Chủ động thủ, chỉ sợ Tào Diễm cũng phải có động tác, bọn họ…
…
"A!"
Trong mưa gió truyền đến tiếng kêu thảm thiết, hậu viện Lộ phủ, Phương Vân Tú còn chưa ngủ nhạy bén nhận thấy được tiếng kêu thảm thiết này tựa hồ cách Lộ phủ rất gần?
Bá!
Động tác của nàng rất nhanh, rút kiếm bước vào màn mưa, mới trèo lên nóc nhà, đã cảm thấy đầu vai trùng xuống, thanh âm của Hàn Thùy Quân theo chiều gió bay tới:
"Nhớ năm đó, Khô Nguyệt sư muội được xưng là Lãnh Diện La Sát, nổi danh cùng lão phu, sao lại dạy ra một thứ mềm yếu như vậy?"
"Hàn lão..."
Sắc mặt Phương Vân Tú trắng bệch, không dám phản bác.
"Đệ tử các tông phái cả ngày chỉ biết so đo hục hặc với thủ hạ vì thời gian rèn luyện, cho nên từ đầu đến cuối lão phu dạy các ngươi đấu lực không đấu trí."
Trên nóc nhà, Hàn Thùy Quân đứng khoanh tay.
Ngoại trừ nón lá ra, quần áo trên người lão khô ráo sạch sẽ, một giọt nước cũng không dính, mưa gió gào thét mà đến, lại tựa hồ không có cách nào đến gần người lão, đều tán loạn thành từng đoàn mưa bụi.