Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Tào Diễm và Lộ Vân Thanh thông minh, tinh ý trong đối nhân xử thế nên chúng tận dụng tối đa lợi thế của mình để sai khiến địa đầu xà."
Dưới nón lá, mặt quỷ hiện ra ánh sáng đỏ, Hàn Thùy Quân nhìn về phía ngoài phủ, tựa hồ có thể nhìn thấy từng đội thành vệ quân tản ra khắp nơi như kiến, đi qua nơi nào đều là ánh đao và máu tanh:
"Làm sao phá vỡ thế cục ư, chỉ cần giết thôi!"
Đạo lý làm người, đối nhân xử thế, không thể được dạy ở trên núi, thiên tài võ giả nếu đóng cửa luyện võ cũng không có cách nào thấu hiểu lễ nghĩa.
Mấy chục năm trước, lão đã hiểu đạo lý này.
Chơi trò tâm nhãn, lão cũng không cảm thấy mình chắc thắng được những địa đầu xà này, nhưng cần gì phải như vậy?
Một ít gà đất chó ngói, nghiền giết là được.
Ai mà chẳng có ưu thế?
"Đệ tử... Nhớ kỹ!"
Phương Vân Tú cúi đầu, nước mưa làm ướt tóc.
Hàn Thùy Quân nói, nàng cũng không đồng ý, nếu như người của Thần Binh Cốc làm việc như lão, chỉ sợ đã sớm bị đoạt đi đất phong, đánh thành tà ma ngoại đạo.
"Võ quán Ly Hợp, bang Tam Hà, Sài bang, Ngư bang, Đoán Binh Phô, khách điếm Nhất Tự... Nội ngoại thành, mười sáu thế lực, ngươi đi từng nhà một lần đi!"
Nhìn thoáng qua Lộ phủ thấy ánh nến sáng lên, Hàn Thùy Quân hơi dừng lại:
"Nơi này, lão phu giúp ngươi xử lý!"
"Hàn lão!"
Đột nhiên Phương Vân Tú biến sắc, nỗi lo lắng nhất trong lòng nàng bị vạch trần.
Bùm!
Nàng còn muốn nói cái gì nhưng chỉ cảm thấy sau lưng đau nhức, cả người bay ra ngoài.
"Hàn lão, Lộ phủ để lại cho đệ tử, đệ tử nhất định sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa mãn!"
Quay đầu lại trong mưa, trong lòng Phương Vân Tú vừa hoảng sợ vừa lo lắng, nhưng cũng không dám dừng lại, đứng trên mái hiên một lát, đã cầm kiếm bước vào màn mưa đánh giết.
"Đúng rồi, Đoán Binh Phô không cần đi, lão phu phải đi xem người có chùy pháp tốt mà ngươi nói, hy vọng ngươi đừng để cho lão phu thất vọng..."
Nghe được giọng nói của Hàn Thùy Quân, trong lòng Phương Vân Tú hơi căng thẳng, nhưng cũng không quay đầu lại, nàng nhảy lên nóc nhà ven đường, chỉ cảm thấy xung quanh đều có tiếng kêu thảm thiết, tiếng kêu giết.
Dưới cơn mưa tầm tã, nàng đều ngửi thấy mùi máu tanh.
Sa Bình Ưng điên cuồng gào thét, cách vài con phố nàng cũng nghe thấy được, vị sư đệ này tinh thông khổ luyện, chỉ với trường côn tấn thiết mà vũ động như gió, thủ đoạn tàn nhẫn, rất giống Hàn Thùy Quân năm đó.
Hàn lão muốn giết sạch bang phái của Cao Liễu…
Trong lòng Phương Vân Tú phát lạnh, nhưng cũng chỉ có thể cầm kiếm vào trong đó chém giết, ít nhất nàng muốn bảo vệ Lộ Bạch Linh, con bé là nữ nhi của tỷ tỷ ruột duy nhất của nàng.
Người thân duy nhất của nàng...
…
Vù vù!
Mưa gió càng mạnh.
Hàn Thùy Quân điểm nhẹ mái hiên, người như diều hâu đánh ra ngoài thành.
"Lôi Triều Tông, ai, có một con cá nhỏ chịu khó ăn đi."
Vượt qua màn mưa mà đi, hai cánh tay của Hàn Thùy Quân giãn ra, tốc độ rất nhanh.
Khí huyết của lão căng tràn, cả người giống như một cái lò lửa hừng hực thiêu đốt, mưa gió đều không có cách nào tới gần, thoáng tới gần, nước mưa hóa thành mưa bụi.
"Ân, tụ cùng một chỗ, cũng không uổng trước kia công lão phu thả ngươi một ngựa..."
Cách nhau gần nửa khu thành, Hàn Thùy Quân đã ngửi được mùi hương khói khiến lão cảm thấy ghê tởm.
Núi Phát Cưu, lão chỉ đánh một chùy, cũng không phải là đánh không chết, mà là đánh chết hơi nhiều cá, những con cá còn lại bơi tán loạn nên hao phí gấp trăm lần công phu mới bắt giết hết chúng.
Lão câu cá nhiều năm, nào có con cá thoát đâu?
…
"Có mùi máu!"
Tới gần nội thành, trong một gian viện, Lôi Triều Tông bỏ lại hơn phân nửa đùi dê xé, không kịp nhìn động tác như thế nào mà đã leo lên nóc nhà.
"Hương chủ, là thành vệ quân!"
Lúc này, trong đêm mưa có người hoảng sợ chạy đến:
"Hơn một ngàn thành vệ quân ở trong thành đang đại khai sát giới, là Hàn Thùy Quân, Hàn Thùy Quân tới rồi!"
Từng thân ảnh trong hẻm nhỏ này nhảy ra, giờ phút này vẻ mặt đều biến đổi.
"Hơn một ngàn thành vệ quân? Thành vệ quân của mấy huyện phụ cận đều tới rồi sao?"
Cách màn mưa, Lôi Triều Tông đều nghe được nhiều tiếng kêu giết, mùi máu tanh càng nồng đậm vô cùng, tựa như đã hoàn toàn bị người vây quanh.
"Lão ta điều động thành vệ phụ cận, không phải đang tìm kiếm Niên Cửu mà là muốn đối phó ta!"
Trong lòng Lôi Triều Tông trầm xuống, tâm muốn giết người nổi lên, nhưng nhìn một đám thuộc hạ đang sợ hãi, cùng với cơn đau âm ỉ trong lồng ngực, đành phải cắn răng:
"Đi tìm Tào Diễm, cầm binh khí ra khỏi thành!"
…
…
"Vù!"
Trong đêm mưa, Đoán Binh Phô vô cùng yên tĩnh, chỉ có hậu viện sáng đèn.
Lê Uyên ngựa quen đường cũ, vòng qua hộ vệ, thoải mái đi vào, trên đường còn thuận đường nhìn thoáng qua Trương Bí, lão Trương vẫn phì phì ngủ say.
Chỉ sợ hơn mười thế lực trong và ngoài huyện Cao Liễu này đều có quan hệ với Tà Thần giáo, Hương chủ chủ động động thủ, chỉ có thể hạ thủ với người của Thần Binh Cốc.
Ẩn vào một góc, Lê Uyên không vội vàng đi hậu viện mà ẩn núp bên trong chờ đợi.
Là võ giả nội tráng duy nhất của Cao Liễu, Hương Chủ vừa động, Tào Diễm tất nhiên phải động...