Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn ba người cưỡi ngựa đi xa mà thanh âm của Hàn Thùy Quân tựa hồ còn quanh quẩn bên tai Lê Uyên.

"Trăm hình sao?"

Sờ soạng mấy quyển bí tịch trong ngực, trái tim của Lê Uyên nóng lên. Lời nói của Hàn Thùy Quân chỉ rõ con đường cho hắn, đồng thời cũng khơi dậy tham vọng trong lòng hắn.

Tu luyện hơn mười môn võ công đến đại viên mãn, hắn hoàn toàn không nghĩ tới.

Người như Hàn Thùy Quân khổ tu một giáp, tựa hồ còn chưa tu thành, nói gì đến hắn.

Nhưng có Chưởng Binh Lục trong tay, chỉ cần có đầy đủ đan dược, đầy đủ căn bản đồ, hắn tự tin có thể đạt đến tốc độ tu luyện vượt quá tưởng tượng, tu thành trăm hình!

"Đan dược, binh khí, căn bản đồ!"

Trong lòng Lê Uyên quyết định.

Dư quang của hắn đảo qua những người tiễn đưa, không thiếu người thở phào nhẹ nhõm, càng nhiều người lộ khuôn mặt vui sướng.

Đồ vật của Thần Binh Cốc, bọn họ không dám mơ ước, nhưng địa bàn mà mười mấy thế lực sụp đổ để lại, đối với bọn họ mà nói, còn tốt hơn nhiều so với vàng bạc hay châu báu.

Các thế lực như Sài bang, Ngư bang bị tiêu diệt như bẻ gãy nghiền nát, nhưng huyện Cao Liễu vẫn sẽ có Sài bang, Ngư bang mới xuất hiện.

"Lê, Lê huynh đệ!"

Huyện úy Lưu Tân dẫn một đám huyện lại đi tới, vẻ mặt tươi cười:

"Ban đêm Lưu mỗ mở thiết yến ở Xuân Phong lâu, mong rằng Lê huynh đệ đến thưởng thức!"

"Lưu đại nhân quá khách khí."

Liếc mắt nhìn khuôn mặt của Lưu Tranh lộ vẻ xấu hổ nên Lê Uyên không sửa cách xưng hô của Lưu Tân nữa mà gật đầu đáp ứng.

Tuy rằng hắn không đi, những người này khi phân chia địa bàn cũng sẽ không thiếu hắn, nhưng nên đi thì cũng phải đi.

Đan dược của đệ tử Thần Binh Cốc cũng sẽ không từ trên trời rơi xuống, không có thế lực chống đỡ sẽ túng thiếu như Phương Vân Tú, bạc vẫn là càng nhiều càng tốt.

"Vậy, buổi tối gặp lại ở Xuân Phong lâu!"

Lưu Tân chắp tay cáo từ, những huyện lại khác cũng đều mỉm cười chào hỏi, không dám chậm trễ.

Lưu Tranh, Vương Bội Dao và các tiểu thư thiếu gia nội thành đứng nhìn từ xa, đợi đến khi người lớn trong nhà đều đi rồi, mới dám lại gần.

"Lê đại gia~"

Đám người Lưu Tranh hơi xấu hổ, Vương Bội Dao ôm cổ họng hành lễ, nũng nịu nói:

"Giàu sang rồi đừng có quên nhau~"

Vốn dĩ mọi người vẫn còn gượng gạo nhưng giờ phút này ai ai cũng cười nói ha hả.

Buổi tối đến Xuân Phong lâu.

Nhưng còn chưa tới buổi trưa, Lê Uyên đã bị một đám tiểu thư thiếu gia kéo tới tửu lâu Nhất Tự, hai người Nhạc Vân Tấn và Ngô Minh, cũng bị lôi đi theo cùng.

Trên bàn rượu ăn uống linh đình, khách và chủ trong bữa tiệc nhỏ đều vui mừng, chỉ có thiếu Lộ đại tiểu thư...

Cơm no rượu say, Lê Uyên đóng gói mấy chai nước mật ong và một ít điểm tâm rồi từ biệt mọi người, bước nhanh về nhà nhị ca.

Xa xa, hắn nhìn thấy ngoài ngõ nhỏ đậu một chiếc xe ngựa, hơn mười hán tử ăn mặc gia đinh ra ra vào vào vận chuyển các loại đồ dùng trong nhà.

Lê Lâm đỡ Vương Quyên ở một bên nhìn, hai vợ chồng vẻ mặt vui sướng.

"Nhị ca?"

Lê Uyên đi tới đầu ngõ, Lê Lâm còn chưa mở miệng, một lão già để râu quai nón đã khom người hành lễ:

"Lê đại gia, tiểu lão nhi là quản gia của Nguyên gia, phụng mệnh lão gia, đến giúp ngài chuyển đồ..."

"Quản gia của Nguyên gia sao?"

Trong lòng Lê Uyên khẽ động, Lê Lâm đã lấy ra một tờ khế ước, vành mắt đỏ lên:

"Lão tam, chúng ta phải về nhà..."

Lê Uyên hiểu ra, nhưng cũng vội khuyên nhủ nhị ca sắp khóc:

"Được rồi, chuyển nhà là chuyện tốt, khóc cái gì?"

"Nơi này gió lớn, mang tẩu tử vào nhà đi, chờ thu thập xong thì chúng ta cùng nhau về nhà."

Thúc giục Lê Lâm vào nhà, Lê Uyên lúc này mới chắp tay:

"Vậy làm phiền Nguyên quản gia rồi."

Hắn cũng chuẩn bị qua vài ngày nữa mua lại nhà cũ của Lê gia, Nguyên Bình Tuấn tới lúc này, hắn có chút kinh ngạc, nhưng cũng không cự tuyệt, càng không có lấy ra ngân phiếu gì đó.

Thu lễ cũng là một loại biện pháp tăng cường quan hệ.

Hắn chưa chắc sau này còn ở Cao Liễu hay không nhưng nhị ca và Đoán Binh Phô vẫn còn, hắn cũng cần Đoán Binh Phô chống đỡ, ổn định đương nhiên là tất yếu.

"Lê đại gia quá khách khí rồi."

Quản gia kia có chút thụ sủng nhược kinh:

"Lão gia nhà ta nói, buổi tối ở Xuân Phong lâu có mở tiệc cho ngài, xin ngài nhất định phải tới thưởng thức..."

Thái độ của quản gia này vô cùng kính cẩn, tuy rằng hơn phân nửa là giả bộ nhưng một lần nữa Lê Uyên vẫn cảm nhận được sự thay đổi về địa vị.

Thần Binh Cốc là trời của phủ Chập Long, bây giờ ở trong mắt bách tính nội ngoại thành Cao Liễu, hắn chính là người sắp lên trời.

Biến hóa kịch liệt rồi lại tựa hồ rất hợp lý.

Buổi trưa vừa qua, nội thành.

Tổ trạch Lê gia cũng không lớn, trước sau chỉ có hai bước tiến lùi mà thôi.

Lê Uyên không cảm thấy có gì, Lê Lâm cũng đã khóc không thành tiếng, chỉ vào từng căn phòng, từng cọng cây ngọn cỏ, nhắc tới không ngừng.

Sau đó vẫn là Vương Quyên thật sự nhịn không được răn dạy vài câu thì Lê Lâm mới ngừng khóc.