Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có vẻ như tổ trạch Lê gia bỏ trống cách đây không lâu, các nơi cũng đều đã được quét dọn qua, Lê Lâm trực tiếp vào ở, mà Lê Uyên thì cự tuyệt ý tốt của Nguyên gia thay hắn chuyển nhà, tự mình đi thu dọn một chút.
Bốn cái chăn đệm, một bộ bàn ghế, một đống nồi niêu xoong chảo, một con chuột nhỏ.
Lê Uyên chuyển nhà cũng rất nhanh nhẹn, nhưng trước khi đi, vẫn để lại một tờ giấy cho Tôn mập mạp.
"Rời đi nhiều ngày như vậy, mập mạp này cũng nên trở lại rồi chứ?"
Xách chuột nhỏ đi, Lê Uyên thầm lắc đầu.
Ngày hôm qua, hắn cũng đi hỏi tung tích của Đường Đồng.
Đúng như hắn dự đoán, Đường Đồng đích xác rơi vào tay Thần Binh Cốc, còn phái người ở phụ cận mời đại phu chữa thương cho hắn ta, thế nhưng thương thế của hắn ta khá nặng, sau khi bị thương lại không có tu dưỡng, chống đỡ mấy tháng vẫn không thể qua khỏi.
Niệm tình hắn ta hết sức phối hợp, vả lại đã chết, Hàn Thùy Quân cũng không truy cứu gốc rễ, đã thả tỷ tỷ của Tôn Hào trở về.
Nhưng núi Phát Cưu rộng như vậy, cũng không có cách nào thông báo cho Tôn Hào.
…
Vù Vù!
Cuối thu trong núi rất lạnh.
"Tỷ tỷ, tỷ phu..."
Tôn Hào gian nan tựa vào trên cây đại thụ, hai mắt vô thần gặm lương khô, y giảm gần một trăm cân nên không còn tính là mập mạp.
Rụt tay rụt chân, y chỉ cảm thấy cả người rét run.
Lại một lần nữa trở về tay không, lòng y lạnh ngắt.
"Độc Xà Bang..."
Cắn một miếng màn thầu lớn, Tôn mập mạp trong lòng nảy sinh ác ý, đột nhiên nghe được tiếng xào xạc thì giật mình, vội vàng chui vào đống lá khô trong rừng.
Mùi lá cây thối làm cho y suýt nữa nôn ra miếng màn thầu còn chưa nuốt xuống, nhưng y không dám nhúc nhích.
"Hương chủ chết rồi..."
Trong rừng rậm, giọng nói hơi khàn khàn vang lên: "Hay cho Hàn Thùy Quân, mấy năm khổ cực, tất cả đều uổng phí..."
"Chín Hương Đường khác đều bình yên vô sự, chỉ trách chúng ta vận khí không tốt, đụng phải Hàn Thùy Quân! Hay cho một Quỷ Diện Tu La!"
Xuyên qua lá khô, Tôn mập mạp mơ hồ có thể nhìn thấy hai cái người áo xám, tim y chơt lạnh giá, không dám thở ra.
"Hàn Thùy Quân đi rồi!"
Trong rừng rậm, Từ Phong lau chùi Hàn Thiết đao, ánh mắt rét run:
"Mưu đồ mấy năm thất bại trong gang tấc, chúng ta trở về chắc chắn phải chết không cần suy nghĩ."
"Không đi thì có thể thế nào? Chỉ bằng mấy người chúng ta, còn có thể chiếm được huyện Cao Liễu sao?"
Một đao khách khác lắc đầu, gã chỉ muốn rời đi:
"Trở về không có đường sống, cùng lắm thì gia nhập Trích Tinh Lâu, thiên hạ lớn như vậy, còn có thể không có chỗ cho chúng ta dung thân?"
"Ngươi nói Trích Tinh Lâu dễ vào như vậy sao?"
Từ Phong cười lạnh:
"Đó là con đường sống duy nhất của chúng ta, chỉ cần tìm được mật thất của Tào Diễm để lại, tìm được một cái danh khí là có thể mua được mấy cái mạng của chúng ta!"
"Tào Diễm đã chết rồi, đầu còn treo ở cổng thành kìa, ngươi đi đâu tìm mật thất của hắn ta?"
"Không có Hàn Thùy Quân, ở huyện Cao Liễu, chúng ta đi đâu mà không được?"
Ánh mắt Từ Phong hung ác:
"Cho dù có lật tung huyện Cao Liễu lên cũng phải tìm ra mật thất kia!"
Vù vù!
Tiếng gió gào thét, hai người trước sau rời đi.
Trong lá khô, Tôn mập mạp không dám nhúc nhích, chỉ đợi đến khi sắc trời sắp tối, cả người đều sắp bị đông cứng, mới cẩn thận đẩy bụi cỏ ra, nhanh chóng chạy về thành.
…
…
Ban đêm thành Cao Liễu tĩnh mịch, chỉ có Xuân Phong lâu đèn đuốc sáng trưng, rượu thịt cùng mùi son phấn cách một con phố cũng ngửi thấy.
Lưu Tân mở tiệc, đều mời chủ sự của mấy thế lực còn sót lại trong nội thành, Lê Uyên cũng ở trong đó.
Tiệc rượu không có gì hay để nói, uy hiếp của Thần Binh Cốc cũng đủ chấn trụ những lão hồ ly này, lục đục với nhau trong dự đoán của Lê Uyên cũng không xuất hiện, chuyện mua bán của Đoán Binh Phô, hắn tiếp nhận toàn bộ.
Thuận lợi làm cho hắn thấy quanh bàn đều là ngụy quân tử.
"Lão Hàn ra tay lần này, trừ khi nhóm người này chết đi thì mới không có phiền phức."
Lê Uyên cảm thán trong lòng, cũng càng thêm kiên định.
Bạc hay thế lực tất nhiên là thứ tốt, nhưng phải có thực lực mới có địa vị, Hàn Thùy Quân không ở đây, những người này vẫn phải cung kính đối đãi, cho dù hắn chưa chính thức bái sư.
Thương lượng vô cùng thuận lợi, suy đoán và chuẩn bị của Lê Uyên đều không xảy ra, đương nhiên đây cũng là chuyện tốt.
Lại là bữa tiệc vui vẻ của cả khách và chủ.
Lê Uyên uống no nước mật ong rồi yến hội mới tan.
"Lê huynh đệ, ngồi xe ngựa của ta trở về đi!"
Từ chối sự nhiệt tình của Lưu Tân, Lê Uyên khoát tay, cáo từ về nhà, từ xa có thể nhìn thấy trong tổ trạch vẫn sáng đèn, còn có tiếng người truyền ra.
"Hả?"
Lê Uyên đẩy cửa viện khép hờ ra đã nhìn thấy đao khách áo xám bị trói chặt trong góc tối của cửa, làm hắn kinh ngạc chính là trên người một trong đó lại có một thanh Hàn Thiết đao tam giai?
"Lê sư đệ, chơi ở Xuân Phong lâu có vui không?"
Trong chính phòng, Lê Lâm tiếp khách, Sa Bình Ưng hơi có men say, tay cầm đùi gà, miệng đầy dầu mỡ.