Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Sa sư huynh? Ngài đây là?"

Lê Uyên nhìn lướt qua hai người kia: "Cá lọt lưới của Tà Thần giáo sao?

Tốt lắm, một người so với một người biết câu cá...

Sa Bình Ưng còn chưa trả lời, Lê Uyên đã đoán ra, hắn nhìn trái nhìn phải: "Sư phụ lão nhân gia đâu?"

"Hai con cá nhỏ như vậy, còn không đáng để Hàn lão ra tay, lão nhân gia ngài ấy hẳn là đi rồi chứ?"

Sa Bình Ưng cũng nhìn bốn phía, không xác định lắm.

Căn cứ vào hiểu biết của hắn ta đối với vị Hàn lão này, rất có thể ngài ấy sẽ quay trở lại đâm một thương, chuyện câu cá này, hắn ta còn là một người mới, vị kia mới là tay lão luyện trong đó.

"Có thể còn có cá lọt lưới hay không?"

Lê Uyên cầm Hàn Thiết đao tam giai trong tay, thoáng ước lượng rồi đưa cho Sa Bình Ưng.

"Hẳn là không có đi? Có cũng không sao cả, trước khi đi dù thế nào sư huynh cũng phải quét sạch sẽ cho sư đệ!"

Sa Bình Ưng tiếp nhận Hàn Thiết đao nhìn qua một lượt rồi lập tức đưa trở về:

"Ta không dùng đao, nếu sư đệ thích thì giữ lại, không thích thì bán, coi như lễ gặp mặt của sư huynh cho đệ!"

"Ta sao có thể không biết xấu hổ chứ?"

Lê Uyên thuận tay dắt đao ở sau lưng, gọn gàng lưu loát khiến khóe miệng của Sa Bình Ưng giật giật, liên tục nhìn vài lần, hắn ta phát hiện có thể mình đã đánh giá sai vị sư đệ còn chưa nhập môn này.

"Bùm!"

Đột nhiên, Sa Bình Ưng vung một côn xuống:

"Nếu còn tiếp tục giả chết, ta thật sự sẽ đánh chết ngươi!"

Một côn này của hắn ta rất nặng, Từ Phong chỉ cảm thấy trước mắt từng trận biến thành màu đen, thiếu chút nữa bị đánh đến ngất xỉu, thở mạnh một hơi, sắc mặt xanh mét:

"Sa Bình Ưng! Uổng công ngươi còn là đệ tử của danh môn đại phái, vậy mà đánh lén, ngươi vậy mà, vậy mà..."

Từ Phong có chút mơ hồ.

Từ sau đêm mưa, bọn họ đợi trọn vẹn bốn ngày. Hôm nay, ban ngày tận mắt nhìn thấy bọn họ ra khỏi thành, lại đợi cả ngày, mới thử thăm dò vào thành.

Nào ngờ, còn chưa kịp động thủ, đã bị Sa Bình Ưng dẫn người mai phục, một lưới bắt hết.

"Vô nghĩa, không cần nhiều lời, ngoại trừ các ngươi, Tà Thần giáo ở huyện Cao Liễu còn có mấy người?"

Hỗn Thiết Trường côn đánh vào ngực của Từ Phong, Sa Bình Ưng ra tay không chút lưu tình, Lê Uyên ở một bên đều nghe được tiếng xương cốt vỡ nát.

"Phụt!"

Từ Phong phun ra một ngụm máu lẫn nước bọt, vừa định nổi giận, chợt nghe được trong màn đêm truyền đến tiếng xé gió, 'Phù phù’ hai tiếng, có mấy người bị ném vào viện tử:

"Xem ra, chỉ có vài con cá nhỏ như vậy."

Trong gió đêm, có thanh âm truyền đến.

"Phụt!"

Lại trúng một côn, Từ Phong há to miệng ho ra máu, thần sắc sầu thảm:

"Hàn Thùy Quân!"

"Lại học được rồi!"

Hàn Thùy Quân cưỡi gió mà đến, đáp xuống sân. Lê Uyên bước lên hành lễ, trong lòng không khỏi cảm thán.

Câu cá, quả nhiên là kỹ thuật sống.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Sa Bình Ưng câu được cá, nhưng vô hình chung lão lại giăng một tấm lưới lớn, ngay cả Sa Bình Ưng cũng thành mồi câu, chỉ là không có con cá lớn nào chịu cắn câu mà thôi. Quả là cao thủ!

"Bùm!"

Từ Phong lại lãnh thêm một côn, máu tươi và răng vỡ văng đầy đất.

"Danh húy của Hàn lão cũng là thứ mà ngươi có thể gọi sao?"

Sa Bình Ưng trừng mắt, quay đầu lại nhìn Hàn Thùy Quân với vẻ mặt ngây thơ: "Hàn lão, chút chuyện nhỏ này làm sao đáng giá ngài ra tay?"

"Đám ngu xuẩn này, thật sự chà đạp một thứ tốt như Bái Thần pháp."

Cũng không thèm nhìn Từ Phong, Hàn Thùy Quân liếc mắt nhìn Lê Uyên và Sa Bình Ưng:

"Học võ công không phải chuyện dễ dàng, nhẹ thì tổn thương thân thể, nặng thì tổn thương đến đầu óc giống như những tên ngu xuẩn Tà Thần giáo này, các ngươi phải lấy đó làm gương!"

"Lời dạy bảo của Hàn lão, đệ tử khắc ghi trong lòng, ngày ngày suy nghĩ, không dám có chút lãng quên!"

Sa Bình Ưng nghiêm túc đáp lại, vẻ mặt đầy sùng kính.

"Đệ tử ghi nhớ."

Lê Uyên cũng chậm rãi đáp lời, ánh mắt dời về phía Sa Bình Ưng. Nhìn thân hình cao lớn, mắt to mày rậm, tướng mạo đường hoàng của vị Sa sư huynh này, Lê Uyên chợt cảm thấy ánh mắt nhìn người của mình thật kém cỏi.

So với vị Phương nữ hiệp kia, Sa sư huynh mới là nhân tài chân chính.

"Quả nhiên, người không thể nhìn bề ngoài!"

Lê Uyên âm thầm cảm thán. Lúc này, Hàn Thùy Quân phất tay, ném mấy tên giáo đồ Tà Thần giáo cho Sa Bình Ưng thẩm vấn, còn mình thì ung dung bước vào phòng.

"Tiền… tiền bối."

Lê Lâm lắp bắp, trên trán lấm tấm mồ hôi. Y nào đã từng trải qua trận chiến kinh thiên động địa như vậy?

"Ừm."

Không cần chào hỏi, Hàn Thùy Quân trực tiếp ngồi xuống, nhận lấy bát đũa Lê Uyên đưa tới, liếc mắt nhìn Lê Lâm:

"Căn cốt trung hạ, học được vài ngày kỹ xảo hoa hòe à?"

"Bẩm, bẩm tiền bối, học qua mấy chiêu quyền cước, rèn luyện khí lực, không tính, không tính là võ công."

Lê Lâm càng thêm căng thẳng.

"Cha mẹ mất sớm, một mình gánh vác nợ nần nuôi nấng đệ đệ, cũng rất khó khăn."

Hàn Thùy Quân ăn cơm rất chậm, mỗi miếng đều nhai kỹ nuốt chậm, vậy mà chỉ chút cơm canh rau dưa, dưới dáng vẻ ấy lại toát ra vẻ thơm ngon khó tả.