Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ngươi không biết chuyện gì đã xảy ra?" Mochizuki hỏi.
"Thật sự không biết."
Mochizuki Ichiki quay lại nhìn chị em Momoi đang bị thương, thầm nghĩ chẳng lẽ lão già này vừa nãy bị ma nhập? Chuyện này hắn học đạo thuật cũng từng nghe qua. Nhìn bộ dạng yếu ớt của Trác lão hán, nghĩ cũng phải, lão làm gì có bản lĩnh lớn thế, nếu lợi hại thật thì sao phải sợ mình đến vậy?
"Tự leo lên đi. Cầm lấy mái chèo, chèo thuyền cho chúng ta. Nếu để ta phát hiện ngươi có ý đồ bất chính, ta chém chết ngươi ngay lập tức!"
Trác lão hán nghe thấy mình được cứu, vội vàng nói: "Cảm ơn ngài Mochizuki." Nói xong chân tay luống cuống bò lên thuyền cao su. Trác lão hán vừa định mở miệng làm thân thì thấy Mochizuki Ichiki ném cho một thanh gỗ, đành ngậm miệng ngồi xuống, ngoan ngoãn chèo thuyền.
...
Trà Văn Bân cảm thấy toàn thân như rã rời, không còn chút sức lực. Khó khăn lắm mới ngồi dậy được, định cử động chân tay thì thấy đau nhức vô cùng. Cố mở mắt nhìn quanh, chỉ thấy một màu đen kịt, giơ tay không thấy năm ngón.
Tay trái vẫn nắm thanh kiếm Thất Tinh, tay phải cầm vỏ kiếm, cả hai tay đều đã tê dại. "Đây là đâu?" Trà Văn Bân lẩm bẩm.
Anh day mạnh thái dương, hít sâu vài hơi, phát hiện ngoại trừ cơ bắp đau nhức do kiệt sức ra thì các bộ phận trên cơ thể vẫn còn nguyên vẹn. Xoa mặt vài cái, anh bắt đầu nhớ lại chuyện đã xảy ra.
Trà Văn Bân lờ mờ nhớ lại lúc đó mình và con cự vượn vật lộn với nhau, trong lúc hỗn loạn cả hai cùng rơi xuống vực. Con vượn chết cũng không chịu buông vai anh ra. Ngay trước khi rơi xuống nước, anh đã rút kiếm Thất Tinh đâm nó một nhát, rồi cả hai cùng "ùm" một tiếng rơi xuống nước.
Lực va đập cực lớn khiến anh chìm ngay xuống đáy. Chỉ cảm thấy áp lực vô tận ập tới, cú va chạm với mặt nước khiến toàn thân anh mất hết sức lực. Anh chỉ nhớ mang máng trước khi nhắm mắt dường như đã nhìn thấy thứ gì đó dưới nước, nhưng nghĩ mãi không ra.
Cơ thể vẫn còn rất yếu, Trà Văn Bân dứt khoát không nghĩ nữa, nhắm mắt ngủ thiếp đi một lúc.
Trong mơ, Trà Văn Bân thấy chú chó Hắc Tử xin được từ nhà cậu. Hắc Tử thấy anh thì mừng rỡ vô cùng, cứ chồm lên người anh mà lăn lộn. Có lẽ đã lâu không gặp chủ, Trà Văn Bân cúi xuống ôm đầu nó, khiến Hắc Tử càng thêm phấn khích, liếm lấy liếm để lên mặt anh. Trà Văn Bân không nhịn được cười mắng: "Hắc Tử, nhột, đừng liếm nữa, nhột..."
Nhưng Hắc Tử mặc kệ, vẫn cứ liếm. Trà Văn Bân cảm thấy mặt mình ướt nhẹp, cảm giác chân thực đến mức không giống như đang mơ.
Bỗng nhiên, anh giật mình tỉnh giấc bởi cảm giác đó. Sau khi mặt ướt nhẹp, một cảm giác nhột nhột truyền đến. Chưa kịp đưa tay lên sờ mặt, trước mắt anh xuất hiện một đôi mắt to như chuông đồng đang nhìn chằm chằm. Hai đốm sáng xanh lục trong bóng tối trông thật rõ ràng. Tiếp đó má phải lại bị liếm một cái, không những không thô ráp như lưỡi Hắc Tử mà còn trơn tuột hơn.
"Cái gì thế?" Trà Văn Bân hét lên.
Khối xanh lục kia dường như cũng bị tiếng hét của anh làm cho giật mình, lập tức lùi lại mấy bước rồi đứng yên bất động, chỉ có đôi mắt xanh lục chớp chớp, rất giống đom đóm nhưng to hơn nhiều.
Trà Văn Bân vội sờ lên ngực, may quá, túi Càn Khôn vẫn còn. Anh vừa run run sờ soạng trong túi, vừa căng mắt nhìn đôi mắt kia, sợ có biến cố bất ngờ. Một lát sau, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình cần, một cái hỏa triết tử (ống lửa).
Thứ này do anh tự chế. Trà Văn Bân không quen dùng diêm hay bật lửa hiện đại, vì trong mắt anh, lửa tạo ra từ những vật liệu tự nhiên mới là lửa thật sự. Vì vậy, ngày thường anh chặt trúc nhỏ, làm thành từng đoạn ống, rồi ngâm dây khoai lang trong nước cho đến khi ra nước đặc. Sau đó lấy ra đập dập, ngâm tiếp, thêm bông, hoa lau rồi đập dập tiếp. Sau đó đem phơi khô, trộn với các chất dễ cháy như diêm tiêu, lưu huỳnh, nhựa thông, long não và nhiều loại hương liệu khác, cuộn thành sợi dài, tối đến hơ bên đống lửa. Nhưng có một mẹo nhỏ, phải hơ đến khi nó sắp cháy nhưng chưa bốc lửa thì nhét vào ống trúc. Khi dùng chỉ cần lấy ra lắc lắc là cháy ngay.
Thực ra mấy lá bùa anh ném ra là cháy cũng cùng một nguyên lý, chỉ là chất liệu giấy đặc biệt hơn. Trước đây có người chuyên làm loại giấy này, đến đời anh thì nghề này thất truyền, anh phải tự làm. Làm loại giấy này khó hơn làm hỏa triết tử nhiều, nếu không cẩn thận đút trong túi cũng tự cháy. Phải làm sao để khi ném ra, giấy ma sát với không khí mới bốc cháy. Đây cũng coi như một trong số ít kỹ năng bắt buộc còn sót lại của môn phái anh.
Lấy được hỏa triết tử, Trà Văn Bân rút nút, đưa lên miệng che gió, thổi "phù" một cái. Lập tức một ngọn lửa nhỏ bùng lên, màu đỏ hồng, rồi dần chuyển sang màu vàng như ngọn lửa bình thường.