Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có ánh sáng, lòng cũng vững hơn đôi chút. Trà Văn Bân hơi đưa hỏa triết tử về phía trước. Chưa kịp nhìn rõ đôi mắt kia thì "ộp oạp" một tiếng lớn vang lên, làm anh giật mình lùi lại, lưng va phải tảng đá lồi trên vách, đau điếng người, hít hà một hơi.
Đôi mắt xanh lục cũng tiến lên vài bước, sắp dán vào mặt anh. Giơ hỏa triết tử lên, đập vào mắt anh đầu tiên là một cái miệng khổng lồ, bên trên có hai lỗ mũi nhỏ. Trà Văn Bân ngẩng đầu nhìn, đôi mắt kia đang nhìn anh chằm chằm.
"Tam Túc Thiềm?" Lúc này Trà Văn Bân mới nhìn rõ chân diện mục của đôi mắt kia. Không phải ai khác, chính là con cóc ba chân đã mấy lần gặp gỡ, lại còn cứu mạng anh và trừ hại lớn, bởi vì chuỗi hoa văn hình tiền đồng màu trắng bên mép nó quá rõ ràng.
"Vù!" Con cóc há to miệng, cái lưỡi khổng lồ quất một phát vào mặt Trà Văn Bân. Mặt anh lại ướt nhẹp, nhớp nháp. Lúc này anh mới hiểu, hóa ra nãy giờ con cóc này liếm mặt mình.
Trà Văn Bân đưa tay quệt thử, cảm thấy ngoài việc hơi nhớp nháp khó chịu ra thì cũng chẳng có hại gì, thậm chí còn mát mát dễ chịu. Thuận tay cầm hỏa triết tử kiểm tra cơ thể, anh thấy đùi đau nhức, bèn cởi quần ra xem. Vừa sờ vào, cảm giác mát lạnh dễ chịu lại truyền đến. Cái đùi vốn đau tê dại bỗng nhiên hết đau. Trong đầu anh lóe lên ý nghĩ: Chẳng lẽ nước bọt của Tam Túc Thiềm là thuốc trị thương? Vậy là con cóc này liếm mặt mình nãy giờ là đang cứu mình sao?
Nghĩ đến đây, Trà Văn Bân chẳng còn màng đến chuyện ghê hay không ghê nữa, quệt lấy quệt để nước bọt cóc trên mặt, bôi khắp những chỗ đau nhức trên người, coi như rượu thuốc vậy. Đừng nói, bôi xong thấy mát lạnh, sướng rơn cả người. Chẳng mấy chốc, Trà Văn Bân cảm thấy những vết thương ngoài da đã lành hẳn. Thầm nghĩ linh vật đúng là linh vật, nước bọt cũng có tác dụng chữa thương thần kỳ.
Thấy con cóc vẫn ngồi chồm hổm trước mặt, Trà Văn Bân lấy hết can đảm từ từ đưa tay trái ra, định sờ vào mũi nó. Con cóc không né tránh. Khi ngón tay Trà Văn Bân chạm vào, đôi mắt xanh lục to tướng nhắm lại.
Trà Văn Bân thấy lạ lẫm, thử vuốt thêm cái nữa. Tam Túc Thiềm không phản đối, ngược lại còn tỏ vẻ hưởng thụ, hơi hạ thấp người xuống để anh vuốt ve dễ hơn. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Trà Văn Bân. Anh vuốt nhẹ từ sống mũi lên trán nó, bản thân cũng dần thả lỏng. Tam Túc Thiềm rất ngoan, thậm chí còn ngoan hơn cả con chó Hắc Tử. Mỗi khi anh dừng lại, nó lại mở mắt ra, được vuốt ve thì lại nhắm mắt, vẻ mặt vô cùng phê pha.
Trà Văn Bân cũng chẳng cần biết nó có hiểu hay không, buột miệng nói: "Anh bạn, là mày cứu tao, tao phải cảm ơn mày đàng hoàng mới được!"
Con cóc nghe xong, há miệng kêu "ộp oạp" một tiếng như trả lời. Điều này khiến Trà Văn Bân tạm quên đi hoàn cảnh hiện tại, cười ha hả. Một người một cóc chung sống hòa thuận vui vẻ ở nơi vô danh này.
Một lúc lâu sau anh mới sực nhớ ra phải xem mình đang ở đâu. Người đã hết đau, anh cầm hỏa triết tử đứng dậy xem xét. Cách đó không xa có ánh sáng phản chiếu lại. Chạy tới xem thì hóa ra là mặt kính đèn pha của anh.
Nhặt đèn pha lên, đập đập vài cái vào tay. "Tạch", một tia sáng chiếu ra. Chắc lúc nãy rơi xuống nước làm đứt dây tóc, giờ đập đập lại nối lại được.
Giơ đèn pha lên, Trà Văn Bân mới nhìn rõ toàn bộ nơi này. Sau lưng anh là một hang động sâu hun hút, phía trước mặt đất có một đầm nước nhỏ, miệng không lớn, đường kính chỉ chừng hai ba mét.
Trà Văn Bân đang định đi qua xem thì con cóc từ phía sau nhảy vọt tới, nhảy tót xuống nước biến mất tăm. Anh đang ngơ ngác thì con cóc lại trồi lên, nhảy về bên cạnh anh.
Trà Văn Bân xoa đầu con cóc cao gần bằng mình cười nói: "Anh bạn, ý mày là chúng ta từ cái lỗ đó đến đây hả?"
Con cóc kêu "ộp oạp" một tiếng như khẳng định. Trà Văn Bân cười hề hề, nhìn cái hang sâu không thấy đáy sau lưng: "Anh bạn, vậy mày có biết phía sau kia là chỗ nào không?"
Nói xong anh nhìn con cóc, nhưng lần này nó không thèm để ý đến anh, chỉ lắc lư cái đầu qua lại như đang suy nghĩ điều gì. Trà Văn Bân thấy bộ dạng nó như vậy thì tự lẩm bẩm: "Mình cũng ngốc thật, mày là cóc, sao hiểu tiếng người được?" Nói rồi anh định nhặt tay nải lên, tính đường chui qua đầm nước kia ra ngoài.
"Ộp oạp! Ộp oạp!" Con cóc kêu ầm ĩ. Trà Văn Bân quay lại nhìn, thấy nó đang hướng về phía hang động sâu kia mà kêu liên hồi. Mặc kệ nó, Tam Túc Thiềm có thần kỳ đến đâu cũng chỉ là một con cóc. Anh đang định nhặt bảo kiếm lên thì chợt thấy bên cạnh vỏ kiếm có một vật sáng loáng. "Ủa, cái gì đây?" Trà Văn Bân cúi xuống nhặt lên.
...
Đó là một cây quyền trượng, dài không quá 50 centimet, cầm trên tay thấy hơi nặng. Bề mặt vàng óng, khắc những hình vẽ khiến anh liên tưởng ngay đến những đường nét trên thành giếng cổ. Một đầu quyền trượng to hơn rõ rệt, trên đỉnh khắc một nhóm ký tự kỳ lạ: cá, tên và chim.