Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn vật trong tay, Trà Văn Bân đưa lên miệng cắn nhẹ một cái, để lại dấu răng mờ mờ. Là vàng thật! Sao ở nơi khỉ ho cò gáy này lại xuất hiện một cây quyền trượng bằng vàng?

Kể cũng lạ, Trà Văn Bân nhìn con cóc hỏi: "Anh bạn, mày biết cái này dùng để làm gì không?"

Con cóc há to miệng, cái lưỡi khổng lồ quất ra, trong nháy mắt cuốn đi cây quyền trượng trên tay Trà Văn Bân. Trà Văn Bân nhìn hai bàn tay trống trơn, rồi nhìn con cóc, nó cứ tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.

Đang định hỏi thì cái lưỡi khổng lồ lại thè ra, cây quyền trượng bay ngược về phía Trà Văn Bân. Anh phải chụp mấy lần mới bắt được. Ngắm nghía món bảo vật trong tay, Trà Văn Bân không nhịn được cười: "Đây là đồ của mày hả?"

Con cóc không thèm để ý đến anh nữa, nhảy một bước về phía hang động sau lưng anh, rồi chậm chạp lê cái thân hình béo mập qua, kêu "ộp oạp" một tiếng với Trà Văn Bân.

"Ý mày là bảo tao đi vào trong đó?" Trà Văn Bân chỉ vào cái hang tối om phía trước hỏi.

Tam Túc Thiềm tiếp tục im lặng. Trà Văn Bân đành thu dọn hành lý dưới đất, thay pin cho đèn pha, lấy một cái bánh ngô đã ướt nhẹp ra cắn một miếng, còn không quên mời mọc: "Mày có muốn làm một miếng không?" Tam Túc Thiềm chẳng hứng thú gì với loại thức ăn này, thậm chí còn quay lưng đi chỗ khác.

Nhìn lại đầm nước nhỏ một lần nữa, Trà Văn Bân nghĩ bụng, thôi thì đằng nào cũng chẳng biết mình đang ở đâu, lỡ chui ra đầm nước lại gặp Kỳ Xà hay Tu Xà thì đúng là tự dâng mình làm điểm tâm cho chúng. Chi bằng cứ đi sâu vào hang này xem sao. Có con Tam Túc Thiềm này bên cạnh, chưa biết nó có thực sự thông linh tính hay không, nhưng ít nhất đến giờ phút này, con quái vật khổng lồ này chưa tỏ ra ác ý gì với anh. Chứ với bản lĩnh độc chết cả Thi Tằm Vương của nó, muốn giết anh thì dễ như trở bàn tay! Thôi, cứ vào xem thế nào, nếu không ổn thì quay lại.

"Đi thôi anh bạn!" Trà Văn Bân đeo túi Bát Quái, tay phải cầm kiếm Thất Tinh, hông đeo đại ấn, đầu đội đèn pha, dấn bước vào hang động tối om. Tam Túc Thiềm cứ lẽo đẽo theo sau, anh đi một bước nó nhảy một bước, luôn giữ khoảng cách chừng một mét. Một người một cóc cứ thế kẻ trước người sau trong thế giới hoàn toàn xa lạ, quả là một cảnh tượng kỳ khôi.

Tuy nhiên Trà Văn Bân cũng biết, trong truyền thuyết Đạo gia, nơi nào có Tam Túc Thiềm xuất hiện thì đa phần đều có bảo vật. Bởi vì loài này còn là biểu tượng của tiền tài, phú quý. Có người nói đó là do chuỗi hoa văn hình tiền đồng bên mép nó. Tóm lại, cho đến nay chưa ai nói xấu gì về loài vật này cả.

Hơn nữa, chuỗi u cục trên lưng nó người khác nhìn thì thấy ghê, nhưng với Trà Văn Bân lại quen thuộc vô cùng. Bảy cái u đó sắp xếp y hệt vị trí của Bắc Đẩu Thất Tinh. Cứ thế, một đạo sĩ rách rưới và một con cóc ba chân to như con bò tạm thời lập thành một đội. Xét về sức chiến đấu thì cả hai đều không phải dạng vừa, nên dù không biết phía trước có gì, Trà Văn Bân vẫn tự tin có thể toàn mạng trở ra.

Hang động này đoạn đầu có vẻ như hình thành tự nhiên, có vài khúc rất hẹp, anh phải cúi đầu mới qua lọt. Khổ thân con cóc đi sau, cái bụng phệ của nó mấy lần suýt bị kẹt, may mà nó cũng thông minh, biết thở hắt ra, hóp bụng lại mới miễn cưỡng chui qua được. Trà Văn Bân vừa tán thán trí thông minh của nó vừa cười trêu: "Anh bạn, da mày cũng dày thật đấy, thế mà không thấy đau."

Nói Tam Túc Thiềm thông linh tính quả không sai, nó dường như biết Trà Văn Bân đang cười nhạo mình. Mỗi lần bị cười, nó lại thè lưỡi quất vào cổ Trà Văn Bân. Tuy không đau nhưng bị đánh lén, lại còn nhớp nháp dính dính, cũng chẳng dễ chịu gì. Điều này càng khiến anh cảm thấy con đường phía trước bớt nhàm chán, thậm chí còn thoải mái hơn lúc ở bên ngoài.

Cuối cùng, sau khi đi được khoảng một canh giờ, Trà Văn Bân nhìn thấy "người" đầu tiên, chính xác hơn là một người chết. Cách anh không xa, trên mặt đất vương vãi vài khúc xương vụn, nhiều cái đã mục nát. Những phần còn lại như hộp sọ, xương chậu và xương đùi vẫn có thể nhận ra đây là "người" chứ không phải loài vật nào khác.

Trà Văn Bân dùng kiếm bới nhẹ xung quanh nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì chứng minh thân phận hay niên đại của người này, ngoài mấy khúc xương đó ra thì chẳng còn gì khác.

Anh gom gọn đống xương lại, cạy ít rêu trên vách đá đắp lên, định đi tiếp. Đi được vài bước, trong lòng lại thấy không nỡ, bèn quay lại lấy từ túi Càn Khôn ra một nén hương, châm lửa cắm trước đống xương rồi mới rời đi.

Tam Túc Thiềm chẳng quan tâm đến chuyện đó, thấy Trà Văn Bân đi tiếp liền nhảy theo. Lúc này không gian đã rộng hơn, nó có thể nhảy nhót thoải mái. Một cú đạp chân phóng đi xa mấy mét, mấy lần suýt vượt mặt Trà Văn Bân. Anh nhìn con cóc lớn cười bảo: "Tao không thi chạy với mày đâu, chậm thôi." Bỏ lại nén hương đang cháy dở ở đó. Đợi khi Trà Văn Bân vừa khuất sau khúc quanh, nén hương bỗng "tạch" một cái đổ rạp xuống đất, khói xanh bay lên rồi tắt ngấm. Chỉ có điều cảnh tượng này Trà Văn Bân không nhìn thấy.